Shiro - Hm... sao vợ con ông anh lại bỏ đi ? Tôi thấy ông anh trông vẫn còn nghề nghiệp ổn định, vẫn còn dáng vẻ nhân viên văn phòng mà ?
Shiro - Thế thì vì sao vợ con ông anh lại bỏ đi được nhỉ ? Chắc vì thế nên ông anh mới tới đây làm vài chén ?
Shiro Nghĩ : Thế thì chắc có khi đây là lý do mà vợ con ông anh... - Vợ con ông anh có liên lạc gì từ hồi ấy không ?
Shiro - Thế không tốt đâu, tôi khuyên ông anh nên thay đổi, có thể đời ko phải màu hồng, nhưng nó ko tối và xám tới thế đâu.
Daichi -Cậu còn trẻ. Chưa hiểu rõ mùi đời đâu. Đời không phải lúc nào cũng màu hồng. Nhất là đối với những kẻ xui xẻo bất hạnh như tôi.
Shiro - Tôi nghĩ mình cũng là 1 kẻ xui xẻo, nhưng tôi vẫn lạc quan lắm. Trông ông anh thế này, vợ con ông anh mà biết chắc cũng không vui đâu.
Shiro - Hy vọng lần sau sẽ đc gặp ông anh ở nơi nào ngoài quán rượu, chúc ông anh tìm đc niềm vui trong cuộc sống.