Biết em khi mình còn ở cấp 2, yêu em từ hôm đầu gặp. Dù biết nó xuất phát với bao điều mơ mộng trẻ con, dù biết chỉ là thứ tình cảm bộc phát một cách ngẫu nhiên, vớ vẩn, dù biết rằng cái đấy chưa gọi là yêu được........mình vẫn đi, tiếp tục theo đuổi. Những lá thư đi kèm món quà nhỏ vẫn đều đặn gửi cho em khi dịp đến. Mình luôn hi vọng sẽ có cái gì đó thay đổi, dù là một chút thôi, cũng mãn nguyện lắm rồi. Và những thứ mình mong cũng đến, nụ cười, câu chào khẽ, ánh mắt nhẹ...Tâm trạng những lúc như thế thật khó tả. Rồi thời gian lạnh lùng qua đi, mình chợt nhận ra là mỗi ngày đi học mình ko thể ko nhìn em, chuông đã reo nhưng vẫn đứng ngóng chờ........ Vốn bản tình quá nhút nhát và hơi đàn bà, mình rất ngại khi nói với em, thậm chí còn ko dám gặp mặt, chỉ dám nhìn trộm mà buồn vời vợi... Thật nực cười khi theo đuổi một người mà lại như thế phải không ?? Ko phải đâu, mình đã lấy cớ rằng " em phải tập trung học câp 3, em chưa nghĩ tới chuyện yêu đương bây h, em chắc ko muốn gặp mình ..." để che đi cái nực cười đấy. .... Cấp 3 của em vừa kết thúc mới đây, trước đó mình có gọi điện để hỏi về việc học hành, sức khỏe nhưng không ai nhấc máy, mình cũng ko nghĩ về việc đến tận nhà...Nhưng thông qua mấy người bạn, mình cũng biết qua loa về tình hình hiện tại của em, mọi thứ đều rất ổn. Bắt đầu từ hôm đó mình suy nghĩ rất nhiều, mình suy nghĩ về ngày mai, sau này, mình đã sợ, sợ mất em, sợ mất mọi thứ mình mong chờ bấy lâu nay....thật đau đầu và buồn chán, mình thức đêm, nghe nhạc, lướt web, xem phim, anime..... Mình đã tưng rất hay nghĩ về những thứ ấu trĩ, nào là trượt ĐH, nào là không có việc làm, nào là khi có em sẽ làm em xấu hổ vì mình không có tài, nào là mình ko xứng, ko được đẹp trai, nhà ko được khá giả, rồi lúc thì " liệu " với cả " giá mà "... Một buổi sáng mình bừng tỉnh, như nhận ra tất cả, mình bắt đầu khóc. Tất cả chỉ là ngụy biện, nguy biện ngu ngốc, cho một lý do trẻ con mà thôi. MÌNH SỢ CHÍNH BẢN THÂN MÌNH. Em, hay mọi người cũng vậy, đều muốn người khác quan tâm, hỏi han...vậy mà thằng ngu như mình suốt ngày nhìn thấy là chạy thẳng, đến tặng quà sinh nhật thì toàn nhờ bạn đưa hộ, được mời vào nhà chơi thì kiếm cớ chuồn mất...lúc đi học về thì mặt thộn ra đi đằng sau...Người ta học thể dục xong mệt muốn chết mà mình cũng ko mua nổi chai nước, điện thoại thì cả năm gọi chẳng quá 2 cuộc. Học gà ? Chưa cố gắng hết sức ngồi đấy mà than. Trượt ĐH ? ĐH không phải là con đường duy nhất vào đời. Không có việc làm ? Đã đến lúc đấy đâu mà nói ? Không được đẹp trai ? Đẹp trai là gì thế, ăn được không ? NHà không được khá giả ? Nhà mày chứ mày không được khá giả à ? Liệu, giá, ước gì ? Qua rồi nói tốn nước bọt. Rốt cuộc mình đã cố gắng làm cái gì cho ra hồn đâu, mồm thì to mà chưa làm được cái gì ra hồn cả. Sinh nhật em vừa rồi mình đã không tặng quà, mình quyết định từ bỏ theo đuổi em, từ bỏ những mơ mộng tưởng chừng ko có kết thúc... vậy là đã tròn 4 năm rồi đấy. Mình tin quyết định của mình hoàn đúng, trước hết mình cần một cái gì đó vững vàng, chín chắn. Trong một khoảng gian dài, mình đã yêu, rất yêu em.... Giờ đây đạp xe lang thang ngoài bãi biển, nhìn mấy đứa con gái đeo kính, đầu mình lại loáng thoáng hình bóng em với cái áo đồng phục trắng, cái quần đen và cái dáng đi .....không thể diễn tả.
Tôi cũng tin là bạn quyết định đúng, bạn còn quá trẻ và có rất nhiều việc quan trọng nữa để làm, hãy cố gắng phấn đấu để không phải hổ thẹn với quyết định của mình. P/S: ban đầu thì hơi hẫng hụt 1 tí nhưng thời gian có thể làm dịu đi cơn đau đó Chúc vui vẻ
Đọc bài của bác mà em không cầm được nước mắt. Đồng cảm. Giây phút này có lẽ không gì hơn là nghe lại Wish you were here của Pink Floyd bác ạ. We're just two lost souls swimming in a fish bowl, year after year, running over the same old ground. What have we found? The same old fears, wish you were here. Chúng ta chỉ là hai tâm hồn lạc lối Cùng nhau chơi đùa trong một hồ cá, năm này qua năm khác Rong chơi qua những mảnh đất quen thuộc Ta đã kiếm tìm được những gì Những nỗi sợ quá quen thuộc Ước gì anh ở đây... Những nỗi sợ hãi cố hữu cứ gặm nhấm bản thân, để rồi chúng ta đưa ra những lời trấn an, những lời vỗ về bản thân vì những lí do quen thuộc mặc dù chúng làm hỏng cuộc đời ta. Những lần "ngô" được như thế này sẽ giúp ta trưởng thành bác ạ, dù kết quả có đến đâu. Mong bác sớm tìm được con đường cho riêng mình và sống hết mình không phải nuối tiếc gì.
I try to see the good in life, But good things in life are hard to find. We'll blow it away, blow it away. Can we make this something good? Well, I'll try to do it right this time around. http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=fPdcLGqpQz
HIHI , ai bảo nhát ko dám nói , Nói toẹt ra để xem có biết cô ấy iu mình ko , ko iu thì thôi . :) tình iu thật chắc chắn sẽ đến khỏi lo KE KE KE
Bác này đánh mất 4 năm mà giờ mới tiếc ah Con người mất cái gì chả tiếc , nhất là mất người yêu Nhưng phải biết quên đi chứ , hiện tại trước mắt là yêu 1 em khác , cố quên em kia đi . Mất rồi ta mua cái mới
Bây h lòng vẫn buồn mang mác lắm :whew:, hối hận, nhiều thứ suy nghĩ đan vào nhau, nghe mấy bác ở trên nói đỡ đi một chút......
Đàn anh này giống em Cũng đeo đuổi Giờ thêm năm 12 là 5 năm Tình đơn phương , đôi khi thấy em cười vui .....
Bạn làm thế là đúng đấy ^__^ Cơ hội còn nhiều cho bạn, nên sống, học tập và làm việc nhiều hơn đi, để sau này chín chắn hơn, bạn cũng sẽ tìm được cho mình tình yêu khác thôi mà :)
cùng đồng cảnh...giờ tuy cô ấy đã biết nhưng k chấp nhận nhưng cũng k bỏ cuộc..có kiên trì ắt thành công...cái ngu của thằng đàn ông là nhát... Sau 1 thời gian kiên trì thì hiện giờ đã nhắn tin qua lại, nói chuyện bình thường...hi vọng sau này có thể thay đổi đc...chỉ cần 0.0000001% hi vọng thì vẫn có gắng
lol,yêu 1 người mà ko dám nói ra cứ viện cớ rồi mà tiếc?Đưa mấy lí do đó ra làm gì?Wen nhau tìm hiểu nhau chứ có sinh con đẻ cái đâu mà lo nghĩ lắm thế,tính đợi có việc làm,nhà lầu xe hơi rồi hãy đi cua gái à?haha.Yêu ai thì cứ can đảm mà nói,để cơ hội vuột mất rồi lại ngụy biện,thế là ko dc.Đôi lúc yêu nhau ngta lại có thêm động lực để mà cố gắng vào những cái như đại học,việc làm,sự nghiệp đấy bạn à.Không phải cứ wen nhau,yêu nhau là tối ngày hú hí ,bỏ bê học hành đâu,nghĩ vậy tiêu cực lắm
Đọc bài của bạn xúc động lém ... Tui hiểu lý do sao bạn làm vậy mà , có lẽ bạn sợ thất bại rồi đau khổ , bạn ghét cảm giác đó ... Nhưng sau đó cảm thấy hới thất vọng , đời còn nhiều cái để mà phấn đáu như bác nói đó .... đại học hay học gà đúng là không phải con đường duy nhất nhưng ngồi không rồi không cố gắng thì đúng là đang đi vào con đường tuyệt vọng.... Bác làm điều đó là cho chính bản thân chứ chả cho ai khác đâu ... Nếu dám quên và làm lại thật tốt thì bác cũng nên suy nghĩ đi , đời bác thì chỉ có một còn tình yêu à , có lẽ có nhiều lém bác ơi !!!
Mới nói ra lòng mình đây, rất nhát nhưng cuối cùng cũng nói ra, bị từ chối, kaka Đang ngồi nhà mở hết album LinkinPark maximum lun và đang gào, xả xì trét tốt phết, ko ngờ hát mà cũng lên được hết tất cả các bài, bình thường hát í é lên dek dc:-* Cuối cùng cũng ko còn j` để mất và mong, lớp 12 cũng nhẹ lòng, tập trung ĐH nào
Mệt, chủ Topic sống mà suy nghĩ nhiều quá. Vui lên đi, cứ thử tiến đến coi, rồi đến đâu thì đến. Đàn ông sự nghiệp đi đầu, gái gú để thư giãn, cho cuộc sống có màu mè 1 chút.
Đã từng có 1 thời gian mình đã rơi vào tình trạng như vậy Một thằng cù lần, không biết ăn mặc, được người ta thích thì lại chẳng biết làm gì, mà chỉ biết lúng túng làm những hành động ngu ngốc @ chủ topic: Giờ bạn chưa có gì, phải tạo cho mình 1 cái gì đó vững chắc, như thi đậu ĐH, có bằng này bằng nọ, có tài năng đặc biệt về lĩnh vực gì đó, tạo riêng cho mình 1 phong cách... Và bạn sẽ trở nên thu hút hơn, và sẽ thành công hơn trong cuộc sống