Viết cho Thu: gần 2 tuần rồi không liên lạc, từ sau khi anh tặng quà sinh nhật cho em. Anh chờ em, chờ liên lạc để hỏi em: "trong lòng em có nghĩ anh là bạn trai của em không". Anh chưa nhận được câu trả lời vì anh chưa hỏi em. Mà nếu em có trả lời là có hay không, thì anh cũng cám ơn em. Vì thật sự anh không chờ em mà anh đã bị "say nắng" mất rồi. Không liên lạc cũng là 1 cách tốt để quên nhau phải không em, và vì anh cũng nghĩ qua là em sẽ lên anh chơi. Nhưng không có.
Viết cho cơn nắng ngang đời tôi: anh say em thật. Lần đầu tiên trong cuộc đời biết cảm giác xót xa. Anh mất mối tình đầu cũng chẳng có chuyện gì xảy ra, còn cảm giác với em thì nó quá dồn dập, lúc buồn lúc vui, buồn anh nuốt cơm không vô, vui anh lâng lâng cảm thấy lúc nào cũng no. Xót lòng hơn xót dạ em ạ, anh đã vội vàng tấn công, rồi nhận được nhiều chi tiết trái ngược nhau. Anh không nghĩ mình sẽ giúp em, đó là 1 giấc mơ mà anh chưa mơ tới. Giờ đang ngồi nghe bài hát: giấc mơ chỉ là giấc mơ, chắc anh vấp phải điều này.
Viết cho bé tiếp theo tui quen: em là ai? có lên giường cùng tui không?