tên topic nói lên tất cả
yêu nhau gần 3 năm (23/4)
đã có những lúc tưởng chừng không thể lấy ai khác làm vợ ngoài e
sợ hãi kinh khủng khi léng phéng với mối tình đầu, chạy đến quỳ trước e và khóc, ko dám xin e tha thứ
để rồi sung sướng vô hạn khi e bỏ qua
thăng hoa với 2 bài hát viết riêng tặng e
bao nhiêu kỷ niệm buồn và vui
dù 2 đứa biết là sau này khó có thể cưới nhau (cùng sn 88, tôi thì muốn cưới vợ sau ít nhất 7 năm nữa, e thì con gái có thì, đâu thể để e già như thế) nhưng 2 đưa chưa bao giờ vì chuyện đó mà hết yêu nhau
tình cảm e sau gần 3 năm dành cho tôi vẫn vậy, nồng nàn, quan tâm thương yêu và chăm sóc hết mực
bạn bè tôi ko ai ko quý e, nói chỉ mong có ny như e (gái HN, giao tiếp với người ngoài tốt, xinh xắn )
tôi cũng chẳng có gì phàn nàn về e.......
nhưng....
tình cảm con người
sao mà có thể hiểu đc?
tôi có những cảm giác "lạ" với người khác
tôi cảm thấy việc nt hỏi han e hàng ngày ko còn thú vị nữa
tôi muốn gặp gỡ bù khú với bạn bè nhiều hơn là gặp e
tôi biết là đến lúc phải kết thúc
nhưng.....
em yêu tôi gần 3 năm, khoảng thời gian 1 thằng sv nghèo ngây ngô, yêu nhau với những món quà vài chục nghìn, yêu nhau với những cốc trà sữa để rồi vòng vèo khắp HN mà vẫn vui
bây giờ, ko thể nói tôi thành công trong sự nghiệp, nhưng cũng đã làm ra tiền, dù tồi biết có những người thik em họ kiếm đc gấp mấy lần tôi
nhưng để nói chia tay e trong lúc này thật sự là quá phũ phàng
tôi muốn sẽ bù đắp gì đó (về vật chất) trong khoảng thời gian tới
tôi muốn đưa e đi chơi nhiều hơn, mua nhiều thứ cho e hơn, để rồi....
những ngày này tôi sống rất vô vị, tôi đau lòng khi nghĩ đến e
tôi chả biết phải làm gì
lên đây và viết
mong rằng khi cái ngày đó đến, nước mắt của tôi và e có thể làm giảm đi nỗi đau tôi dành cho e...
yêu nhau gần 3 năm (23/4)
đã có những lúc tưởng chừng không thể lấy ai khác làm vợ ngoài e
sợ hãi kinh khủng khi léng phéng với mối tình đầu, chạy đến quỳ trước e và khóc, ko dám xin e tha thứ
để rồi sung sướng vô hạn khi e bỏ qua
thăng hoa với 2 bài hát viết riêng tặng e
bao nhiêu kỷ niệm buồn và vui
dù 2 đứa biết là sau này khó có thể cưới nhau (cùng sn 88, tôi thì muốn cưới vợ sau ít nhất 7 năm nữa, e thì con gái có thì, đâu thể để e già như thế) nhưng 2 đưa chưa bao giờ vì chuyện đó mà hết yêu nhau
tình cảm e sau gần 3 năm dành cho tôi vẫn vậy, nồng nàn, quan tâm thương yêu và chăm sóc hết mực
bạn bè tôi ko ai ko quý e, nói chỉ mong có ny như e (gái HN, giao tiếp với người ngoài tốt, xinh xắn )
tôi cũng chẳng có gì phàn nàn về e.......
nhưng....
tình cảm con người
sao mà có thể hiểu đc?
tôi có những cảm giác "lạ" với người khác
tôi cảm thấy việc nt hỏi han e hàng ngày ko còn thú vị nữa
tôi muốn gặp gỡ bù khú với bạn bè nhiều hơn là gặp e
tôi biết là đến lúc phải kết thúc
nhưng.....
em yêu tôi gần 3 năm, khoảng thời gian 1 thằng sv nghèo ngây ngô, yêu nhau với những món quà vài chục nghìn, yêu nhau với những cốc trà sữa để rồi vòng vèo khắp HN mà vẫn vui
bây giờ, ko thể nói tôi thành công trong sự nghiệp, nhưng cũng đã làm ra tiền, dù tồi biết có những người thik em họ kiếm đc gấp mấy lần tôi
nhưng để nói chia tay e trong lúc này thật sự là quá phũ phàng
tôi muốn sẽ bù đắp gì đó (về vật chất) trong khoảng thời gian tới
tôi muốn đưa e đi chơi nhiều hơn, mua nhiều thứ cho e hơn, để rồi....
những ngày này tôi sống rất vô vị, tôi đau lòng khi nghĩ đến e
tôi chả biết phải làm gì
lên đây và viết
mong rằng khi cái ngày đó đến, nước mắt của tôi và e có thể làm giảm đi nỗi đau tôi dành cho e...