^ fan boy của SC, cũng là dân VTC nên đi đâu cũng quảng cáo ghê gớm quá. Game đã "chết" sẽ không thể kéo nó đứng dậy để sống tiếp được đâu.
Fanboy của
SCO(không phải là SC) thì đúng, nhưng dựa vào đâu mà bảo mình là dân VTC

.
Bực mình biết bao lần với bọn VTC suốt 4 năm qua chả thể nhớ nổi nữa.
Một bài văn đậm chất thư giãn và đá xoáy mà anh em mới sáng tác dành cho VTC :
[spoil]
Một chuyện tình
Tôi gặp em vào một ngày của gần 4 năm về trước, em đẹp hơn nhiều lần so với những cô gái tôi gặp trong đời. Kể từ đó trái tim tôi đã trao trọn về em. Tôi nhiều ngày quên ăn nhiều đêm quên ngủ để cày kéo em (quên, để lo lắng cho em) và em cũng đáp lại tôi bằng những niềm vui bất tận. Em mang đến cho tôi cảm giác như một người hùng trên chiến trường, 1vs1(đống). Qua em tôi cũng gặp được nhiều người bạn tốt.
Nhưng, vâng có 1 chữ nhưng, em càng xinh đẹp bao nhiêu, càng làm tôi hạnh phúc bao nhiêu thì "bà mẹ" (ai dân miền Nam chắc hiểu từ này) em, đúng, chính là bà Vũ Thị Chuối(cả nải) càng làm tôi thất vọng, đau khổ, bi quan, chán nản nói chung là mọi tình cảm mang tính tiêu cực của con người. Mà tôi có đòi hỏi gì ở em đâu? Tôi chỉ mong em đôi lúc tự làm mới mình một chút (cũ dễ chán mà), dịp lễ Tết thì cũng biểu hiện chút đỉnh cho tôi vui lòng. Em có biết không? Tôi muốn tình yêu của chúng ta lớn nhanh hơn 1 chút thì tôi cũng phải mua quà lấy lòng mẹ em. Rồi con xe tôi mua để đua theo em cũng phải bỏ ối tiền vào cái "Lòng Mẹ"của mẹ em. Rồi độ xe, độ hàng, bao nhiêu thứ nữa tôi toàn mua ở cửa hàng tạp hóa nhà em.
Thế mà, lúc nào mẹ em vui thì tôi còn được bên em êm ả chứ lúc nào mẹ em dở người thì cứ gọi là cấm cửa. Rồi những lúc đang chơi vui vẻ với em thì mẹ em đá tôi 1 phát thẳng cẳng ra ngoài không lời giải thích. Lại có những khi trở chứng mẹ em bắt tôi lòng vòng trong nhà với em, hễ đi ra ngoài thì bọn côn đồ nó táng vỡ mặt mà chẳng thấy đường mà né.
Nhưng vì tình yêu với em tôi chấp nhận tất cả, đến 1 hôm mẹ em tự nhiên rủ lòng tốt (cũng có vài lần nhưng lần này tốt đặc biệt) giảm giá toàn bộ mặt hàng trong cửa hàng tạp hóa nhà em. Thế là alatso tôi vơ hết những đồng xu còm cõi của thằng công chức quèn(mà có phải mình tôi yêu em đâu? em đẹp và dễ thương như thế mà nên kể từ CCCC đến đại gia đại thịt, từ em bé chưa dứt sữa mẹ đến ông cụ chưa thôi bú bà, từ em học sinh sáng được 5000 ăn xôi đến chú sinh viên cả tuần dành được 20000 bao ghệ ăn chè, nói chung là đủ thể loại) lao như điên về cửa hàng nhà em. Và rồi "nào chúng ta cùng ăn dưa bở nhé", mèo vẫn hoàn mèo có giảm được xu quái nào đâu? Với những CCCC & đại gia thì vài đồng lẻ có chóc miếng ghẻ nào đâu? Nhưng với những kẻ khố ôm áo rách như tôi và chủng loài gần "tối thấp" như tôi đó là cả 1 vấn đề. Hình như mẹ em cũng biết đến sự bức xúc của chúng tôi nên đã dán bảng thông báo sẽ đền bù cho chúng tôi vào 1 ngày (mà cái ngày đó tôi thấy giống như đường tiệm cận của parabol). Và điệp khúc "Chờ trên tháng năm" lại vang lên trong lòng những kẻ si tình.
P/s: Kính tất cả các loại kính đối với bà Vũ Thị Chuối, xin đừng chà đạp lên tình yêu của chúng tôi với con bà nữa. Sức chịu đựng của con người là không giới hạn (mịa thèng cha nào phát biểu ngu Vật Lý) nhưng bà đã gần vượt qua cái giới hạn của "không giới hạn" đó rùi. Xin bà mớ lạy. Ôi mong đén chừng nào chúng tôi được ca bài ca:"Và con tim đã vui trở lại".
tác giả: HAICUIBAP
[/spoil]