NHẬT KÝ HÀNH TRÌNH
NGƯỜI LẠ MẶT
Ở một nơi khác, cách xa sự tráng lệ hào nhoáng của cung điện Disney Castle, một nơi tưởng chừng như không xuất hiện bóng dáng con người, nơi tưởng như đã bị lãng quên đi. Thế nhưng, vẫn hiện diện một ngôi làng, xơ xác, khốn khổ, nghèo đói… mọi người vẫn sống, vẫn làm việc. Ngôi làng không có gì đặc biệt, mà trái lại nó như là một đống đổ nát. Các ngôi nhà thì lụp xụp, nóc nhà đầy những lỗ thủng và nứt, chỉ được che đỡ tạm bằng các miếng lá và chống trụ bằng các cột gỗ mục.
Nghèo đói là thế, thế nhưng, ENGEVE là quê hương tôi, tôi đã tự hứa với lòng mình sẽ gắn bó suốt đời với mảnh đất này và không bao giờ rời xa nó.
Tôi tên là James, tôi là một pháp sư lão luyện, ngoài ra là một thầy thuốc giỏi. Đối với người dân, tôi là một người trí thức nhất trong làng. Đối với họ, tôi là điềm an ủi cho nỗi bất hạnh, khi gặp khó khăn, mọi người đều đến tìm tôi để hỏi. Có thể nói mọi người cần tôi, và bản thân tôi cũng cần đến họ.
Căn nhà tôi nằm ở phía trong góc của ngôi làng, nhìn qua thì cũng như mọi căn nhà khác trong ngôi làng. Nhưng bên trong, căn phòng sáng hẳn, những ngọn đèn trắng phát ra từ chân không soi khắp căn phòng. Ngay sát chiếc giường mà tôi đang ngủ, một chiếc tủ gồm đầy những ngăn kéo. Đối diện cánh cửa phòng, một chiếc bàn, để lên trên là những ống và bình thủy tinh các loại, gần đó là vài chiếc ghế con con bao quanh một chiếc bàn nhỏ. Một chiếc ghế lớn hơn được tôi đặt sát ngay cạnh giường thay cho chiếc bàn, đặt trên ghê là chiếc kính của tôi, bên cạnh đó là một bức ảnh, bức ảnh chụp rõ chân dung của 2 người đang dắt díu nhau rất thân vui. Một người là một cậu nhóc chừng 12 tuổi, người con lại cao lớn hơn, mặc một bộ đồ có vẻ như là trang phục của một vị tướng trong cung điện, dưới bức hình là dòng chữ là chữ ký của 2 người, nét chữ nguệch ngoạc, trẻ con được ký dưới tên James, chữ còn lại là Jade.
Tôi nằm đó, tuy ngủ say nhưng tay tôi cầm chắc một chiếc gậy phép to và dài, chiếc gậy làm bằng gỗ những được chạm trổ khá tinh vi, đầu cây gậy đính một viên ngọc màu xanh lục lớn. Dạo gần đây, một số cuộc tấn công nhỏ thường nhắm vào tôi nên buộc tôi phải cảnh giác. Khoảng chừng 4 giờ sáng, một tiếng rít gió nhẹ, tôi giật mình tỉnh giấc, người tôi giờ đây ướt đẫm mồ hôi:
Lại là giấc mơ đó.
Tôi liếc nhìn nhanh qua căn phòng, mọi thứ vẫn y nguyên như cũ, sau nỗ lực cố gắng làm cho mình tỉnh giấc, tôi choàng dậy vớ lấy cái kính đeo vào. Vẫn còn choáng váng bởi cơn ác mộng, tôi bước loạng choạng đến cái bàn, tự hóa phép ra một quyển sách rồi ngồi đọc.
Chưa ngồi yên được bao lâu thì từ phía cửa nhà có tiếng gõ cửa. Tôi không mấy ngạc nhiên lắm khi có người gọi tôi sớm thế này, những con bệnh hoặc mọi người dân có chuyện thường cứ đến gặp tôi vào bất cứ giờ nào nên đây không phải là lần đầu tiên đối với tôi. Tôi khó khăn nhấc mình đứng dậy và bước ra phía cửa. Nhẹ nhàng mở cửa, tôi nhận thấy có điều gì khác lạ, rõ ràng không phải là người dân trong làng, mở toang cổng ra, tôi nhận thấy một con Chocobo – vốn là vật cưỡi cho các kỵ binh triều đình. Tôi ngước nhìn lên để thấy rõ mặt người đang cưỡi lên chú Chocobo. Người này người tròn trịa, mũm mĩm, người mặc một chiếc áo đỏ với cái viền trắng ở ngay cổ áo.
Ngỡ ngàng trước sự xuất hiện của người đàn ông lạ mặt, tôi đứng yên như thể chờ xem việc gì xảy ra, nhưng rồi xem tướng tá chậm chạp của người khách khi đang cố giở một cái gì ra, tôi hỏi ngay:
"Xin hỏi ông là ai? Có việc gì mà một lính triều đình như ông xuống đến tận đây, tại ngôi làng đói rách này?"
"Vâng, tôi đến đây là theo lệnh của Đức Vua Mickey, đến gặp hiệp sĩ triều đình Jameson?"
"Àh, đến gặp hiệp sĩ Jameson cơ đấy" - tôi mỉa mai thầm
“Xin lỗi, ở đây chỉ có tôi là James, tôi không còn là Jameson ngày xưa nữa? Tôi tự hỏi một người như tôi nay lại được Đức vua để ý nhỉ?
Lúng túng suốt từ nãy đến giờ, vị lính triều định mới có thể tự mình xuống được con Chocobo và con Chocobo có vẻ phần nào cảm thấy nhẹ nhõm khi trút bớt đị một gánh nặng. Người đàn ông lắp bắp nói nhanh:
Thưa, hiện nay Disney Castle đang gặp khó khăn, lũ quái vật hoành hành, lâu đài bị tàn phá nghiêm trọng, Đức Vua hiện đang rất cần ngài.
"Ta từ lâu đã không còn trách nhiệm với Đức Vua nữa, việc này ta nhất quyết không nhận." – Tôi quay lưng lại với người khách và định bước vô phòng
Nhưng mà công chúa, công chúa….
Tôi chợt dừng chân hoảng hốt quay lại, nắm chặt vai người khách, hỏi nhanh
Công chúa ra sao? Công chúa thế nào rồi?
Công chúa sau một biến cố xảy ra ở lâu đài thì bất tỉnh, nhiều thầy thuốc đã đến chữa nhưng không có cách nào trị cho công chúa
Tôi chợt sững lại, choáng váng và đau buồn. Lão không chờ tôi suy nghĩ, chìa ra một bức thư mà lão rút ra từ trong áo.
“Đây là thư của Đức Vua gởi riêng cho Ngài, mong Ngài đọc cho”
Tôi nhận thấy lá thư, nét chữ đúng là của chính Vua Mickey viết cho tôi, tôi vẫn nhận ra được nét chữ ấy. Tôi xé ngay lớp phong bì và đọc bức thư. Đọc xong, một quyết định chợt thoáng qua tôi, tôi quyết định ngay trước khi kịp suy nghĩ thấu đáo:
Được rồi, ta nhận lời đến Disney Castle.
Người khách chợt nảy vui mừng, so với bộ mặt thảm hại mà lúc gặp tôi thì rõ rang là lão không nghĩ là lão sẽ có thể mời tôi về giúp đỡ.
Tôi quay nhanh vào phòng, bộ đồ tôi mặc đã cũ rách mốc meo nên tôi thay lại, tôi khoác chiếc áo trắng và mặc chiếc quần màu nâu xám. Tôi quay ra chiếc bàn và viết nhanh một lá thư, xong xuôi, tôi vớ lấy cây gậy phép và những thứ cần thiết khác cho chuyến đi.
Tôi bước nhanh ra cửa, người khách không biết bằng cách nào đã thành công trong việc trèo lên con Chocobo của lão, trong ông có vẻ lung túng lẫn vui mừng, khó có thể nhận thấy là đặc điểm nào nổi bật hơn. Giờ đây tôi mới nhận thấy là lão ta đã dắt theo sẵn một con Chocobo khác. Tôi nhanh chóng trèo lên chú Chocobo và chạy nhanh ra đầu cổng làng, tôi nhét bức thư mà tôi đã viết vào trong ngôi nhà lớn nhất trong làng qua kẻ hở của cửa sổ - đó là nhà của trưởng làng. Có lẽ sự ra đi của tôi là một sự mất mát đối với mọi người dân, tôi nghĩ không nên đi mà không nói cho họ một tiếng. Xong rồi 2 chúng tôi chạy tốc hành, nhắm Disney Castle thằng tiến.
SỰ KHỞI ĐẦU CỦA MỘT CUỘC PHIÊU LƯU MỚI
Phải mất 5 ngày đường đi lien tục, chúng tôi mới tới nơi. Bước chân vào lâu đài, tôi mới nhận được vẻ ảm đạm, không còn cảnh nhộn nhịp như ngày xưa mà tôi từng biết. Đi bô một quãng dài, tôi mới đến được bậc thang chính của lâu đài, Bước lên được mấy bậc , thấy lạ, tôi quay lại hỏi người lính mập lẽo đẽo theo tôi:
“Đức Vua đâu rồi, sao tôi không thấy Người”
Người lính lắp bắp trả lời:
Vua Mickey đã đi được mấy bữa nay rồi
Đi vắng – tôi sửng sốt
“Tuyệt thật” – tôi vừa leo lên tiếp bậc thang còn lại vừa lẩm bẩm, cảm thấy hơi bực mình và thiếu được tôn trọng, mời tôi đến đây để rồi lại đi đâu mất.
Tôi bước vào trong lâu đài, tòa lâu đài rõ rang rất rộng và nhiều phòng ốc, nhưng suốt 5 năm rồi, tôi vẫn nhớ rõ từng khu vực một trong tòa lâu đài. Tôi đến bên phòng công chúa, rồi mở nhẹ cửa. Phòng công chúa là một căn phòng thoáng rộng, nhiều cửa sổ lớn mở ra. Công Chúa Minnie nằm đó, trên chiếc giường dài và rộng, bắt chéo là những miếng vải màu hồng. Bên cạnh công chúa, một người dáng vẻ mệt mỏi ngồi bên cạnh, nhìn một cách lo lắng về Minnie. Thấy tôi bước vào phòng, Daisy mặt tươi tỉnh hơn quay về phía tôi.
Anh có phải là James, đến đây xem bệnh tình cho công chúa không.
Tôi ngạc nhiên khi Daisy biết tên tôi, có lẽ Đức vua đã nói qua với Daisy về tôi.
Àh, vâng. Còn cô là.....
Tôi tên là Daisy, công chúa nằm ở đây, anh kiểm tra hộ công chúa.
Daisy toan đứng dậy nhường chổ cho tôi ngồi, nhưng tôi đặt tay lên vai cô, đẩy nhẹ cô xuống. Nhìn kỹ nét mặt của Daisy, tôi thoáng thấy một nét mệt mỏi dù cô đang tỏ ra tươi tỉnh, rõ rang là Daisy đã thức trắng trong nhiều đêm.
Cô nên nghỉ ngơi đi, trông cô mệt mỏi lắm rồi
Tôi không sao đâu, anh cứ kiểm tra bệnh tình cho công chúa đã.
Tôi hơi lo lắng cho Daisy, thế nhưng tôi vẫn quay qua kiểm tra cho công chúa.
Công chúa Minnie vẫn như ngày mà lần cuối tôi gặp, theo ký ức của tôi công chúa là người vui tươi, hay cười đùa, Giờ đây nhìn công chúa trong tình trạng thế này làm tôi cảm thấy buồn. Minnie nằm đó, nằm như thể cô đang ngủ say và có một giấc mở đẹp. Trong suốt thời gian mà tôi chữa bệnh, tôi không hề thấy một trường hợp nào bệnh nhân bị bệnh mà tôi không thấy một dấu tích bất thường nào. Tôi tỏ ra vô cùng lúng túng. Nãy giờ Daisy theo dõi tôi, có lẽ cô cũng nhận thấy sự lung túng của tôi, tôi vội hỏi nhanh để che lấp
“Công chúa bị thế này từ khi nào rồi”
"Công chúa bất tỉnh cũng đã mấy tháng nay rồi, tôi lo lắng quá" – Daisy che miệng để ngăn sự xúc động của mình.
“Liệu…liệu…” – môi của Daisy run run “…anh có thể chửa khỏi bệnh cho công chúa không?”
Cô yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức mình để chữa cho công chúa.
Thấy Daisy đỡ xúc động hơn, tôi cũng yên tâm phần nào, tôi quay lại công việc chữa bệnh cho công chúa. Thấy khó cách nào để xác định được nguyên nhân của căn bệnh, tôi đành thử dung những cách thức chữa bệnh cho những căn bệnh tương tự. Tôi chĩa cây gậy lên trời và hô to
CURE
Một vầng sáng trắng nhẹ bao quanh công chúa, các vầng sáng này vẫn trong không hề bị vẩn đục, không thấy được dấu tích của độc dược. Nếu tôi đã lung túng trước đó thì giờ đây tôi càng lung túng hơn. Tôi liếc nhìn về phía Daisy, cô đang chắp tay lo lắng nhìn kỹ những gì tôi làm. Công chúa vẫn nằm đó, vầng sáng do phép thuật tôi tạo tắt dần cũng như niềm hy vọng còn sót lại của tôi. Mồ hôi tôi lúc này chảy dài, tôi nhìn kỹ nét mặt công chúa. Nhẹ nhàng, tôi lấy bình thuốc mà tôi để ở cái túi giắt ngang quần, cho rằng lúc này là thích hợp để sử dụng nó.
Tôi nhè nhẹ kê đầu Minnie lên, rót nhẹ thuốc cho cô uống, xong tôi đặt cô xuống. Tôi ngồi xuống, chờ đợi sự kỳ diệu sẽ xãy đến, Daisy lúc này cũng lo lắng, cô nhỏm dậy và lại gần bên công chủa, như thể cũng tin vào vị thuốc mà tôi đưa cho Minnie. Nhưng rồi 1 phút, rồi 5 phút trôi qua. Tôi trở nên tuyệt vọng, Daisy ngồi phịch xuống chiếc giường cạnh công chúa, 2 tay vùi lấy mặt cô. Tôi thoáng nhìn thấy 2 hàng nước mắt nhè nhẹ chảy trên gò má cô.
Tôi thở dài, tuyệt vọng, bản thân tôi trước khi đến đây, không tin là mình lại thất bại. Nhìn lại công chúa một lần nữa, xong tôi quay ra an ủi Daisy
Tôi xin lỗi, tôi không thể giúp gì được cho công chúa – Tôi sa sầm mặt khi nói
Cô gạt nhanh nước mắt, rồi nói:
Không đâu, dù sao anh đã cố hết sức rồi. Bản thân tôi cũng không mấy hy vọng lắm khi biết bao nhiêu thầy thuốc khác trước anh lần lượt thất bại.
Tôi buồn bã, vừa an ủi Daisy nhưng vừa tự trách bản thân mình. Đúng lúc này, tôi nghe tiếng bước chân của 2 người đi từ phía sau cửa phòng. Cảnh giác, tôi nắm chặt cây gậy và giờ ngang ra, như có thể tấn công bất cứ lúc nào. Tiếng bước chân tiến lại gần, tôi càng nắm chắc cây gậy, cánh cửa dần dần mở ra, xuất hiện là 2 người lạ mặt mà tôi không hề quen biết. Một người trong số đó nói một cách nhanh lẹ và lưu loát
Nào, bỏ khí giới xuống. Chúng tôi không phải kẻ xấu đâu
Người còn lại, đứng sau, một tay xốc túi quần, tay còn lại xoay xoay một chiếc xích, đầu xích là một cái lưỡi liềm sắc bén
Không cần phải hung hăng thế đâu anh bạn
Tôi liếc nhanh qua Daisy, nhìn nét mặt cô hồ hởi chào đón, nhân thấy không có gì nguy hiểm, tôi lại kéo cây gậy ngang ra hông mình nhưng vẫn trừng trừng nhìn vào 2 kẻ lạ mặt.
Chững chạc bước tới gần tôi, cậu ta xòe tay ra và nói nhanh
Xìn chào, anh là James phải không, tôi đã được nghe về anh từ Chip và Dale. Tôi tên là Ben Ben, còn cậu kia là Kai” – vừa nói, Ben vừa chỉ tay ngược về phía người còn lại, lúc này vẫn đang đùa giỡn với vũ khí của mình.
Tôi xòe tay ra, bắt tay Ben Ben, vừa nói
Còn anh chắc hẳn là những người bạn mới của Đức Vua, người đã giúp Disney Castle trong những thời gian gần đây không
Người đối diện bỏ tay tôi ra, rồi làm một động tác như “không-có-gì-đáng-kể”
Đừng để ý, chúng tôi chỉ làm những gì nên làm mà thôi
Người còn lại bước lại gần tôi, cũng nhanh nhảu bắt tay tôi, động tác thái quá, nhiệt thành của Kai làm tôi bắt hụt tay cậu.
Tôi là Kai, là người bạn đồng hành với Ben Ben, rất hân hạnh được làm quen – Kai vừa cười vừa nói
Xong phần làm quen, tôi để ý thấy Ben Ben không lưu tâm đến cuộc trò chuyện của tôi với Kai, cậu ta nhìn nhanh về phía giường công chủa, đoán biết ý, tôi trả lời
Công chúa đang ở trong một tình trạng rất lạ, bản thân tôi không thể giải thích được – Tôi vừa nói vừa bước đến lại gần giường.
Vâng, tôi hiểu – Ben Ben và Kai cũng bước lại gần hơn. Tôi thì biết chắc có nhìn thì công chúa vẫn vậy, vẫn nằm yên, không có chút cử động của sự sống. Tôi quay sang nhìn mọi người, giờ tôi mới chợt nhận thấy là ở Ben Ben và Kai đều có những vết thương, vết cắt khắp người, một số vết thương chưa lành, còn rứa máu. Tôi nắm chặt tay Ben Ben và xoay về phía tôi
Anh bị thương rồi.
Ben Ben lung túng nói, tay còn lại xoa đầu
Vâng, chúng tôi đã có một cuộc tập luyện ở Olympus. Không, không có vấn đề gì đâu, chỉ là những vết cắt nhỏ thôi mà. – Ben Ben mỉm cười
Hai cậu cứ ngồi xuống để tôi chữa.
Đặt xong 2 người xuống ghế phía đối diện tôi, tôi chĩa cây gậy về phía 2 người khách rồi hô to
REGEN
Một chiếc cách giới hình ngôi sao 7 cánh hiện ra xuất hiện ngay phía trước đầu cây gậy, thằng đứng so với mặt đất, chiếc cách giới đi thẳng đến Ben và Kai, khi đến nơi, nó xoay ngang ra và từ từ hạ xuống đất. Ngay khi vừa chạm đất, nó phát ra một luồng ánh sáng trắng bao quanh Ben Ben và Kai. Ben Ben và Kai nhìn lại 2 bàn tay mình, nét mặt sửng sốt, các vết thương như đang tan đi và hàn gắn lại
Thật là kỳ diệu
Tuyệt vời
Trong suốt quá trình điều trị, có lẽ Ben Ben và Kai đều không để ý là tôi không ngừng dừng con mắt dò xét của tôi, tôi nhìn họ từ đấu đến chân.
“Chẳng lẽ 2 người này là những người có thể giúp ta hoàn thành sứ mạng mà ta đã theo đuổi suốt 5 năm nay, trông họ chẳng có gì đặc biệt…” – tôi nghĩ thầm vẫn tiếp tục dò xét. “Nhưng trong bức thư, Đức Vua đã nói họ là người duy nhất có thể….” - tôi băn khoăn một hồi lâu
Chợt tôi để ý Ben, sau lưng Ben Ben… một chiếc KeyBlade. Bắt đầu để ý kỹ, tôi quay sang Kai, cậu cũng có một chiếc tương tự.
“Thì ra cả 2 cậu ta đều là Keyblade Master” – tôi suy nghĩ
Tôi với nhẹ vào phía sau lưng mình, chính xác hơn là tôi sờ vào một thanh kiếm hình chìa khóa giống như của 2 người khách - chếc Keyblade mà Mickey đã trao cho tôi khi tôi rời tòa lâu đài cách đây 5 năm.
“Họ là Keyblade Master như ta, rõ ràng không phải ngẫu nhiên” – tôi thầm nghĩ
“Dù sao họ có thể là hy vọng của ta, phiêu lưu chung với họ có thể là cơ hội để ta tìm ra lời giải đáp”
Tôi đưa đến một quyết định mà bản thân tôi không ngờ đến khi nhận được bức thư từ Mickey. Lúc này, việc điều trị đã hoàn tất, cách giới tan dần. Ben Ben giờ 2 bàn tay cao lên để nhìn kỹ hơn bàn tay lành lặn của mình. Kai thì giờ xoay bả vai của mình chứng tỏ cậu đang rất khỏe khoắn. Ben bước lại gần tôi
Cảm ơn anh rất nhiều, chúng tôi thấy đỡ nhiều lắm
Ben Ben tỏ ra vô cùng tử tế và lịch sự, có thể đó là lý do mà tôi quyết định về việc này.
“Không có chi, dù sao 2 anh đã giúp nhiều cho Disney Castle, đây là việc nhỏ mà tôi có thể làm” – Tôi nói nhanh trước khi có bất kỳ suy nghĩ nào khác làm thay đổi ý kiến tôi “Tôi có nghe Đức Vua kể nhiều về 2 anh cũng như những những cuộc phiêu lưu của 2 anh. Tôi không biết tôi có thể đi cùng với các anh không”
Ben Ben tỏ ra ngạc nhiên, bản thân tôi cũng thấy lời đề nghị này quá thẳng thắn. Nhưng anh ta có vẻ như không phải suy nghĩ lần thứ hai
Chúng tôi rất vui nếu có anh đi cùng
Kai vừa tiến lại gần tôi vừa vung cây xích, Kai thả lỏng tay ra và đầu lưỡi liềm rơi đúng vào tay còn lại, vừa cười vừa nói
Đông vui chứ sao, phải không Ben Ben? – Kai cười lớn
Ben Ben gật gù, cười vui vẻ. Tôi cũng mỉm cười chung. Thế là từ đấy, một cuộc phiêu lưu mới của tôi bắt đầu. Sau khi thăm công chúa xong, 3 chúng tôi ngay lập tức lên đường. Ra khỏi Disney Castle được một khoảng, chúng tôi quay lại nhìn lại nó lần cuối. Một nỗi u ám quanh Disney Castle. Tôi đứng yên nhìn nó một hồi lâu, rồi tiếp tục bước đi trên con đường của mình. Cả 3 chúng tôi vừng bước đi, không hề suy nghĩ về những khó khăn, cạm bẫy đang rào đón.
____________________________________________________________________
Đây là bài viết đầu, viết dở dở sao ấy, viết theo lối kể hành trình về nhân vật James. Tranh thủ làm một quả sự xuất hiện của nhân vật James luôn

.