Lúc nào cũng vậy, cô đơn trên căn gác tầng 5, chán quá. Sao số mình khổ thế, tương lai u tối. Chết mất, mệt quá, ko một ai để chia sẻ, ko một ai để lắng nghe, tất cả chỉ đòi hỏi phải như thế này, như thế kia. Mình đã cố gắng hết sức, đã tự nhủ bao lần ko bao h đc bỏ cuộc, nhưng có lẽ cũng cạn dần trí lực thôi. Tại sao chứ,mình chỉ muốn một cuộc sống bình thường mà chưa bao h đc. Tại sao ko phải ai lại là mình, tất cả công việc cứ đổ dồn lên vai, bao nhiêu nỗi niềm cứ giấu kín, lúc nào cũng cười, nhưng chưa bao h cảm thấy hạnh phúc cả. Người ... thì ko quan tâm tới mình, càng nghĩ càng ko hiểu sống để làm cái chó gì. Tuyệt vọng quá, cố sống qua ngày thôi.