Nhật ký box Tâm sự (tính đến ngày 10/05/2008)

K biết bao giờ nỗi buồn mới đi qua, từng ngày , từng ngày trôi qua thật nặng nề.
Seem likes I've lost everything...
 
một ngày mới.....

mưa.......

it's raining in my soul....

listening Thinking of you......

cold.......

lonely.......

empty......
..............
can't forget u..........
............
smile...........

for a new day........
 
gánh nặng quá lớn, 1 cơ hội nữa mà ko làm được thì chỉ có thể chết mà thôi.
 
Buồn ngủ.
Đi ngủ thôi
Mất ngủ mấy ngày liền
Hôm nay lại vẫn phải tiếp tục...

Cố lên nào..vì tương lai tươi sáng dù biết là nó chả sáng lạn gì...
 
hôm qua khóc hôm nay lại khóc đã bảo mình mọi chuyện nó chả có gì to tát ok rồi mình sẽ ổn mà sao mình vẫn ko kìm đc đinh hỏi 1 ôsin đi dụ dỗ hết thằng chủ này đến thằng chủ khác liệ hơn mình ở điểm gì mình muốn hận lắm muốn hét lên thật to vào mặt hắn ta nhưng mình ko làm đc vì hắn yêu, yêu người con gái ấy. mẹ hắn đã khóc đã nói tôi đừng bỏ hắn nhưng ở đời đâu phải muốn là đc còn tình cảm gì nữa đâu mà níu kéo thôi thì đường ai nấy đi chỉ mong cho hắn đc hanh phúc như hắn từng nghĩ và đừng bao giờ phải hối tiếc vì điều gì . Qua ngày hôm nay mọi chuyên sẽ ổn cả thôi, thời gian sẽ xóa nhòa tất cả trong mình từ tình cảm, sự ghen tuông và cả những nỗi đau ngày mai mọi chuyện sẽ trôi qua ko giống hôm nay
 
tháng năm dài nhớ ai...tiếng yêu còn lại...nỗi nhớ dần phai...
...còn lại chút tàn phai...!
 
Lúc nào cũng vậy, cô đơn trên căn gác tầng 5, chán quá. Sao số mình khổ thế, tương lai u tối. Chết mất, mệt quá, ko một ai để chia sẻ, ko một ai để lắng nghe, tất cả chỉ đòi hỏi phải như thế này, như thế kia. Mình đã cố gắng hết sức, đã tự nhủ bao lần ko bao h đc bỏ cuộc, nhưng có lẽ cũng cạn dần trí lực thôi. Tại sao chứ,mình chỉ muốn một cuộc sống bình thường mà chưa bao h đc. Tại sao ko phải ai lại là mình, tất cả công việc cứ đổ dồn lên vai, bao nhiêu nỗi niềm cứ giấu kín, lúc nào cũng cười, nhưng chưa bao h cảm thấy hạnh phúc cả. Người ... thì ko quan tâm tới mình, càng nghĩ càng ko hiểu sống để làm cái chó gì. Tuyệt vọng quá, cố sống qua ngày thôi.
 
1 con gấu bông thật TO , 1 bó hoa hồng thật đẹp , Tươi nữa .... 1 ngày hạnh phúc nhất đời !!! chưa kịp làm j gọi là đ4 bị phỗng tay trên ... buồn rũ rượi , nằm bịnh 1 ngày, quá yếu đuối , 5 tháng rồi , yêu không đc thì làm kẻ thù . vậy đi ....
 
8/3, sau khi đi chơi 1 bữa nổ tung trời với lớp, hơi men chếch choáng... gục đầu xuống gối và nước mắt cứ thế tuôn trào... lặng lẽ...

Cô ấy đã có bạn trai rồi, bản thân mình cũng đã trải qua hơn 2 năm theo đuổi bằng tất cả sự chân thành. Giờ cũng đã quyết tâm quên đi, nhưng biết khi nào mới thực sự quên đi?

Ngồi xem ảnh chụp buổi đi chơi, đôi lúc thấy hình cô ấy cười, bản thân lại lặng đi 1 lúc, rồi nhắm chặt mắt lại... như kìm nén nỗi đau và tình cảm.

Tất cả rồi cũng trở thành dĩ vãng... những đến khi nào đây?
 
It isn't finish... The thief wasn't punished. But one of them must give back me my poems. Google is very useful!

Có bao giờ thời gian trôi ngược, để ta lại trở về hình hài trẻ con... Bạn bè, còn ai nhớ tới mình không?
 
03/10
Mỗi khi trời đổ mưa người ta lại buồn hay vì người ta buồn nên trời mưa? Chỉ biết là mưa xong buồn bay mất nhưng nhiệt độ cũng drop lạnh thấu xương +_+!
Tuần sau sẽ lên Harvard với MIT chơi 3 ngày...W00000T!!! \('0')||('0')/

P/S: Sao lắm anh dốt anh ngữ thích xổ nho thế nhở :-/
 
Thang ko trèo từ dưới sao lên được trên... Nhiều người cứ thích nhìn từ cao nhìn xuống.
 
Tập đá bóng không nhất thiết phải mời đài về truyền hình trực tiếp :-"
 
Back
Top