Tháng với năm quay cuồng, sống thú vui phù du, lúc xác thân ê chề mới tiêc tâm hồn Hoa..
Ha Ha…
Tiền. Có tiền, tôi có thể làm gì ?
Có tiền, tôi mua vé đi coi phim, tôi mua quần áo. Tôi lên sàn, tôi mua SH, tôi mua XO… Tôi xài Versace, tôi xài Polo, tôi xài I phone….
Không tiền, tôi ở nhà, tôi giặt quần áo, tôi quét nhà, tôi đi xe đạp, tôi mua nước lọc…
Tôi xài Bà Chiểu, tôi xài Clear, tôi xài 1100….
Có tiền, người ta nhìn tôi với con mắt khác. Có tiền, người ta nói chuyện với tôi theo một phong cách khác. Và trên hết, có tiền, tôi có thể xài. Mà không thấy khó chịu. Vì đó là của tôi. Do chính tôi làm ra.
Thế đấy, tui cần tiền như thế đấy. tui cần 15.000$.
Thế thì tôi làm gì đây ? Tôi làm gì để có 5.000 VND ? Tôi chả có việc gì làm. Thế tôi bao nhiêu tuổi ? Tôi 18. Thế mà tôi vô công rồi nghề. Vô dụng ? Lớn rồi còn ăn bám. Tôi không chịu nổi cái cảm giác ăn bám cha tôi hoài…. Tôi không xài tiền nữa. Đồng nghĩa với không online, không party, không off, không ghệ không gái không bất cứ cái gì. Đồng nghĩa với điều gì ? Đồng nghĩa với tôi không còn gì, tức là tôi đã chết. Hay gần như một người chết, vì hầu như chẳng còn hoạt động gì. Bây giờ là hè. Không đi học. Thế thì tôi làm gì ? Suốt ngày ru rú ở xó nhà… có vẻ giống….chó. Đi ra đường thì đi đâu ? Khi không online, không chơi bời ? Việc làm thì không có ? Đi chợ chăng ? Giờ thì giống con đàn bà. Hổ mà bắt ăn cỏ, thà nó nhịn đói chết còn hơn phải ăn cỏ. Tôi sắp phát điên. Điên đúng nghĩa, vì tôi không làm được gì, vì tôi không có gì làm. Vì tôi như con chó, như đàn bà.
Tôi chán hết rồi. Chán chơi, chán học, chán gái. Tôi chỉ cần một thứ thôi. Làm việc. Luxury Job. I Need A Job ! Làm để có tiền. Những việc như dạy kèm, phát tờ rơi…. Còn lâu. Tôi không cần. Slim… Help Me !!!!
Lâu lâu lại ngồi viết blog trong đêm . Mặc dù blog là cái ,mọi người đều đọc được nên không phải cái gì cũng vứt lên được. Nhưng không sao. Hôm nay quyết định nói hết. Giải quyết cái vấn đề gái cho nó xong. Từ nay khỏi vướng bận. Mandy đi vào dĩ vãng giùm tui cái. Tui không có yêu mandy. Nói thiệt. Không yêu tí nào. Hoa đi vào dĩ vãng giùm tui. Hoa quá đẹp, gần Hoa tui sống không có nổi. Gần Hoa tui chết vì sắc đẹp của Hoa mất. Quỳnh có thể ở lại, Quỳnh là một người bạn thật tốt, Bích cũng thế. Quỳnh chỉ khác Bích ở chỗ Quỳnh không hiểu tui bằng Bích thôi. Nhưng chẳng sao. Quỳnh và Bích là hai người còn sót lại. Bạn, hay tình…. Chờ thời gian. Giờ tui chẳng có hứng thú gì suy diễn xem nó là cái gì. Và em.. Tui nói em. Em nghĩ sao về tui cũng được. Nhưng tui nói thẳng. Tui chán. Tui chán việc bên này bên kia ngăn cấm. Tui chán việc “chia tay hay không chia tay”. Và trên hết, tui chán việc đó. Tui không thấy hứng thú gì. Mặc dù tui là đàn ông thật sự. Em không thấy sai lầm, em không hối tiếc. Ok. Vậy đừng nhắc lại chuyện đó nữa. Sau này đừng bao giờ nhắc lại. Chia tay hay không chia tay. Để thời gian phán xét. Tui mệt. Ngay lúc này, và cho đến 1 tuần tiếp theo. Tui chỉ có 1 người bạn là đàn ông, là Slim Khang, và một người bạn là phụ nữ, là Bonita Quỳnh. Thế thôi. Ai không phải là hai người này, đừng phiền tôi nữa. Tôi biết em đọc mấy câu trên, em sẽ đau lòng, có thể khóc đấy, nhưng em đã hứa em sẽ không phiền tôi. Ok, em làm đi. Tôi muốn yên tĩnh. Tôi muốn làm lại hết tất cả từ đầu. Tôi muốn một cuốn tập mới, giấy trắng, tôi muốn viết đẹp ngay từ những trang đầu. Tôi không lừa dối ai nữa. Tôi nói hết ở đây, hôm nay. Đó. Đó là những gì tôi muốn nói, những gì em muốn biết, những gì người khác muốn đọc. Ai hiểu thì hiểu không hiểu thì thôi. Từ Noxious Rose, tôi đã học được cách lờ đi mọi chuyện. Cám ơn anh Tuấn NR. Đường đi của tôi, cuộc đời của tôi, mong rằng chỉ có một mình tôi thôi. Đừng ai đụng đến nữa.
Qua 12 giờ rồi... Lại một ngày mới.. Tình yêu là cái gì chứ ? Ai gây ra cái này ? Ai khiên mình có cái suy nghĩ khó chịu khi không cso tiền nhỉ ? Có lẽ là Hoa... Nhưng thôi, đừng suy nghĩ về Hoa nữa. Nếu không, sẽ chết.
Tôi biết Hoa chẳng bao giờ đọc được những dòng này. Viết bằng lòng căm thù. Yêu trong hận. Bế tắc, không hiểu mình đang làm gì. Không giỏi, không tốt, không quan tâm người khác nghĩ gì. Không hiểu tại sao tôi không hiểu. Cuối cùng tôi cũng chẳng hiểu tôi đang viết cái gì đây... Haizz... Mệt rồi.. Đi ngủ thôi... Bonita, good night...