Năm mới đến, điều anh làm ngay lập tức là nhắn tin chúc mừng cho em vào đúng giao thừa.
Nhưng........anh ko phải là người đâu tiên em gửi tin nhắn chúc mừng. " Em nt ko kịp, bạn bè tùm lum quá..". Em coi bạn bè em hơn cả anh cơ à, bạn bè của anh rất nhiều, nhưng ng đầu tiên anh gửi vẫn là em.
Đến sáng nay, quyết tâm vì năm mới nên ko trách móc em. Rồi với 1 câu nói đùa vu vơ của anh, em hờn dỗi, tức giận với anh. Anh nhịn, anh hứa là sẽ ko bao giờ nổi nóng với em, anh giữ lời. Nhưng càng ngày em càng ko tôn trọng anh, mệt mỏi. .....................
Rồi em lại viết entry " tôi mệt mỏi rồi, tôi bỏ hết tất cả những thứ thuộc về tôi ". Những thứ thuộc về em, chắc là bao gồm luôn cả anh, em nhỉ.... Rồi lại bảo ko có ai bên cạnh, ko có ngày nào vui vẻ trong khi anh ko biết mình đã nhắc bao nhiêu lần cho em nhớ là em vẫn có anh bên cạnh, và cũng ko biết bao nhiêu lần em nói có anh bên cạnh thì ngày ấy rất vui vẻ.... Dối trá cả !
Em ko chú tâm vào nhữg gì anh nói, em có nhữg hành động rất lạ. Chợt anh cảm thấy sợ, sợ mất cái cảm giác ko còn em bên cạnh, mặc dù anh đã biết nó như thế nào, và anh có thể sống ko cần em.
Anh vì em mà thay đổi, thay đổi quá nhiều, đến chính bản thân anh anh cũng ko nhận ra đc mình nữa. Anh đã là một người khác, suy nghĩ tiêu cực hơn, ít cười hơn, chững chạc hơn, đau buồn nhiều hơn, bia rượu nhiều hơn. Và em dường như cũng thay đổi, ko còn là cô bé đang yêu như ngày xưa nữa, ko còn.........nhưg tại sao anh vẫn yêu .......mẫu thuẫn, mù quáng !
Trí óc thì vẫn cứ suy nghĩ chia tay, nhưng tim thì ko muốn. Giờ chẳng biết phải làm gì, có lẽ anh ko từ bỏ đc em. Nhưng anh nhất định sẽ làm.