Tư Mã Ý .
Dragon Quest
Truyện thứ 80
Lữ Bố cùng em Điêu Thuyền
Lữ Bố có cô vợ xinh hơn Cave là Điêu Thuyền . Được anh em bạn bè khen tặng , nhưng nghe đâu Bố rất sợ vợ nên quyết chí làm một bữa để thể hiện chất trai . Tuyệt nhiên đã gây ra cuộc cãi lộn siêu kinh điển cãi vã toàn bằng câu hỏi không có câu trả lời khiến cho giới sợ vợ một phen khâm phục .
Câu chuyện xẩy ra vào một buổi tối, Bố về nhà muộn...
- Sao anh về muộn thế?
- Mấy giờ rồi mà cô bảo muộn?
- Anh không có đồng hồ à?
- Cô tưởng cái đồng hồ rẻ rách của tôi không bao giờ chết à?
- Thế sao anh không hỏi người ta?
- Người ta là ai? Cô định ám chỉ người nào?
- Anh tưởng là tôi không biết gì ư? Thế anh lê la ở những xó xỉnh nào mà đến bây giờ mới vác mặt về nhà?
- Cô học ở đâu những cách ăn nói với chồng như vậy?
- Thế anh bảo tôi phải ăn nói với anh như thế nào?
- Cô không thể tìm được lời lẽ có văn hóa hơn một chút hơn so với trình độ của cô hay sao?
- Thế anh tưởng rằng anh có văn hóa lắm ư? Anh đã nốc bao nhiêu bia và rượu rồi?
- Liên can gì đến cô?
- Tại sao anh cứ trả lời câu hỏi của tôi bằng câu hỏi của anh?
- Tại sao lại không?
- Tôi hỏi lại: anh đã nốc bao nhiêu bia và rượu rồi?
- Tiền cô giữ hết rồi, lấy đâu mà bia với rượu?
- Thế thì lương mới lĩnh đâu hết rồi?
- Cô tưởng rằng lương tôi nhiều lắm à?
- Anh đưa hết tháng lương cho con công nhân nghành nào vậy?
- Cô cho rằng ngoài cô ra, mọi người phụ nữ khác đều là con công nhân nghành cả hay sao?
- Không phải là công nhân nghành thì tại sao lại đưa hết tiền cho nó? Hả...? Hả...?
- Tại sao cô lại tru tréo, gào lên như con điên thế?
- Không tru tréo lên để anh muốn làm gì thì làm à?
- Bơn bớt cái mồm đi có được không?
- Tôi không bớt thì anh định làm gì tôi?
- Cô không thách thức tôi đấy chứ?
- Anh có dám không?
- Đến nước này thì tại sao tôi lại không dám?
Bốp.... --> Mở màn cho một trận chiến khác.
-
Lữ Bố cùng em Điêu Thuyền
Lữ Bố có cô vợ xinh hơn Cave là Điêu Thuyền . Được anh em bạn bè khen tặng , nhưng nghe đâu Bố rất sợ vợ nên quyết chí làm một bữa để thể hiện chất trai . Tuyệt nhiên đã gây ra cuộc cãi lộn siêu kinh điển cãi vã toàn bằng câu hỏi không có câu trả lời khiến cho giới sợ vợ một phen khâm phục .
Câu chuyện xẩy ra vào một buổi tối, Bố về nhà muộn...
- Sao anh về muộn thế?
- Mấy giờ rồi mà cô bảo muộn?
- Anh không có đồng hồ à?
- Cô tưởng cái đồng hồ rẻ rách của tôi không bao giờ chết à?
- Thế sao anh không hỏi người ta?
- Người ta là ai? Cô định ám chỉ người nào?
- Anh tưởng là tôi không biết gì ư? Thế anh lê la ở những xó xỉnh nào mà đến bây giờ mới vác mặt về nhà?
- Cô học ở đâu những cách ăn nói với chồng như vậy?
- Thế anh bảo tôi phải ăn nói với anh như thế nào?
- Cô không thể tìm được lời lẽ có văn hóa hơn một chút hơn so với trình độ của cô hay sao?
- Thế anh tưởng rằng anh có văn hóa lắm ư? Anh đã nốc bao nhiêu bia và rượu rồi?
- Liên can gì đến cô?
- Tại sao anh cứ trả lời câu hỏi của tôi bằng câu hỏi của anh?
- Tại sao lại không?
- Tôi hỏi lại: anh đã nốc bao nhiêu bia và rượu rồi?
- Tiền cô giữ hết rồi, lấy đâu mà bia với rượu?
- Thế thì lương mới lĩnh đâu hết rồi?
- Cô tưởng rằng lương tôi nhiều lắm à?
- Anh đưa hết tháng lương cho con công nhân nghành nào vậy?
- Cô cho rằng ngoài cô ra, mọi người phụ nữ khác đều là con công nhân nghành cả hay sao?
- Không phải là công nhân nghành thì tại sao lại đưa hết tiền cho nó? Hả...? Hả...?
- Tại sao cô lại tru tréo, gào lên như con điên thế?
- Không tru tréo lên để anh muốn làm gì thì làm à?
- Bơn bớt cái mồm đi có được không?
- Tôi không bớt thì anh định làm gì tôi?
- Cô không thách thức tôi đấy chứ?
- Anh có dám không?
- Đến nước này thì tại sao tôi lại không dám?
Bốp.... --> Mở màn cho một trận chiến khác.
-