Hãy để doanh nghiệp là đối tượng cùng tham gia chống dịch, chứ không phải là đối tượng bị kiểm soát. Không ai hiểu doanh nghiệp bằng chính họ, vì vậy hãy để doanh nghiệp chủ động đưa ra mô hình sản xuất an toàn, phù hợp với mình.
Bên cạnh đó, việc áp dụng phương châm “3 tại chỗ”, “1 cung đường, 2 địa điểm” gây nhiều khó khăn cho các doanh nghiệp sản xuất. Cụ thể, các doanh nghiệp (chủ yếu là các doanh nghiệp phía Bắc) đang áp dụng phương châm nêu trên gặp nhiều vấn đề phát sinh mới.
Đơn cử, điều kiện ăn ở cho công nhân và người lao động không đảm bảo, thời gian sinh hoạt ngoài giờ làm việc nảy sinh nhiều phức tạp và có thể có hệ lụy về mặt tâm lý, an sinh của người lao động khi họ bị tách khỏi gia đình quá lâu, chi phí xét nghiệm tăng cao, thời gian bắt buộc áp dụng phương châm “3 tại chỗ”, “1 cung đường, 2 địa điểm” có thể kéo dài dẫn đến các bất ổn trong nội bộ doanh nghiệp…
Trong khi đó, khác với các doanh nghiệp phía Bắc, phần lớn các doanh nghiệp phía Nam có số lượng lao động nhập cư từ các địa phương khác rất lớn, do đó không đủ điều kiện áp dụng phương châm nêu trên và buộc phải đóng cửa tạm thời.
Tuy nhiên, hiện nay vẫn chưa có lộ trình cụ thể để các doanh nghiệp từng bước hoạt động trở lại. Điều này một phần vừa gây lãng phí thời gian và chi phí chuẩn bị để tái khởi động các hoạt động sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp, vừa khiến doanh nghiệp không thể lên kế hoạch về sản xuất, nhân sự… để phục hồi sản xuất trong bối cảnh hàng ngàn lao động nhập cư đang rời khỏi thành phố và các khu công nghiệp để về quê hiện nay.
Bà Lý Kim Chi, Chủ tịch Hội Lương thực thực phẩm TP. Hồ Chí Minh cho biết, dịch đã xâm nhập vào một số nhà máy mặc dù nhiều doanh nghiệp đã thực hiện sản xuất “3 tại chỗ” theo đúng yêu cầu từ cơ quan y tế, công nhân “nội bất xuất, ngoại bất nhập”.
Một số doanh nghiệp cho rằng, thực hiện “3 tại chỗ” chỉ là biện pháp tình thế tạm thời và chỉ có thể kéo dài từ 2-3 tuần đối với doanh nghiệp vừa.
Doanh nghiệp quy mô lớn cũng chỉ duy trì "3 tại chỗ" được tối đa 4-5 tuần. Bởi thực hiện "3 tại chỗ", doanh nghiệp phải gồng gánh quá nhiều khoản chi phí, như chi phí xét nghiệm hàng tuần, trang bị điều kiện cho công nhân ăn - ngủ - làm việc tại nhà máy tăng 50-100%, trả thêm lương công nhân ở lại nhà máy tăng 30-50%, trả lương và chi phí hỗ trợ người lao động nghỉ việc, bao bì - vật tư - phụ liệu tăng cao…
Doanh nghiệp cần hỗ trợ thực hiện cách ly diện nguy cơ cao ra khỏi nhà máy, đánh giá nhóm đối tượng đưa vào khu riêng biệt theo từng dây chuyền hoặc phân xưởng... để có thể đảm bảo tiếp tục duy trì sản xuất kinh doanh.
Thiệt hại kinh tế mỗi ngày do giãn cách, cách ly là rất lớn. Nếu các doanh nghiệp bị dừng hoạt động quá lâu, không tránh khỏi làn sóng phá sản doanh nghiệp sẽ xuất hiện tại Việt Nam.
Đặc biệt, với các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài (FDI), nếu bị thiệt hại quá nhiều do dừng sản xuất, nhiều doanh nghiệp sẽ buộc phải rút khỏi thị trường. Trường hợp đó sẽ dẫn tới đình đốn ngành công nghiệp sản xuất của Việt Nam, kéo theo đó là giá trị sản xuất công nghiệp và giá trị kinh ngạch xuất khẩu của Việt Nam sẽ sụt giảm đáng kể, từ đó ảnh hưởng nghiêm trọng tới nguồn thu Ngân sách nhà nước. Những vấn đề về thất nghiệp, gánh nặng chi an sinh xã hội của Nhà nước sẽ gia tăng đáng kể.
https://kinhtevadubao.vn/doanh-nghiep-hay-de-chung-toi-tu-xet-nghiem-tu-chiu-trach-nhiem-18689.html