Tại nhà nó hà tây. Nó đuổi em về bảo bố nó đến đón. Thế là em đứng chờ nó. Lúc đấy trời mưa em cứ đứng ở xa dưới mưa nhìn nó đứng 1 'mình. Tầm 15 p ko thấy ai đến em mới gọi nó hỏi. Xong một lúc sau nó mới chịu để em đèo về. Vừa đi vừa bị từ chối em cũng nản lắm mà nhiều khi yêu rồi bị điên mẹ rồi. Cứ lao theo mà k kiềm chế đc. Hôm trước nó về tối em lại ngồi chờ rồi lóc cóc đi theo sau lưng về nhà. Xong lại bị nó từ chối trên fb. Hôm sau em lại tặng truyện kẹp thư thổ lộ tình cảm. Mua trà sữa hàng ngày. Thằng tình địch em thì tặng hoa nhưng có vẻ k ăn thua. Đến em nó còn chê thì chắc thằng tình địch đếu có cửa. Thư đã thổ lộ rồi mà cuối cùng nó chỉ quan tâm đến công việc của nó. Có lẽ em ko là gì đối với nó thật, em cũng hơi nản mà nhiều khi ko điều khiển dc hành động. Mọi người cty quý em nên cũng gán ghép cho em mà ko được mọi người cũng an ủi phết. Em có hôm đi về đi tập nghĩ lòng tốt của mn mà cảm động phát khóc.
Giống như chơi trò xếp hình tranh gần xong mọi người bảo bỏ đi xếp hình khác thì k đành. Thấy mình kém cỏi và bất lực. Bao nhiêu năm nghiêm túc với công việc và tình cảm cũng ko là gì nếu mình ko có giá trị. Chưa kể mình cũng an phận công việc khồng biết làm ăn thua kém mọi người.
Nói chung là suy nghĩ thấy mình tự dưng cô đơn ko có ng đồng hành các bác ạ. Giờ em cũng lo lắng quá.
Giống như chơi trò xếp hình tranh gần xong mọi người bảo bỏ đi xếp hình khác thì k đành. Thấy mình kém cỏi và bất lực. Bao nhiêu năm nghiêm túc với công việc và tình cảm cũng ko là gì nếu mình ko có giá trị. Chưa kể mình cũng an phận công việc khồng biết làm ăn thua kém mọi người.
Nói chung là suy nghĩ thấy mình tự dưng cô đơn ko có ng đồng hành các bác ạ. Giờ em cũng lo lắng quá.

