Con game khổ dâm nhất từng chơi? Vote cho Pathologic 2.
Con game "nghệ thuật" nhất từng chơi? Vote nốt cho Pathologic 2.
_
Bối cảnh game khá đơn giản. Một thị trấn bị đại dịch tàn phá. Mọi tuyến đường ra đều bị chặn. Không một chu cấp tiếp tế nào được hơn 2 tuần. Bạn là một bác sĩ. Sống sót tới cùng và tìm được bí ẩn đằng sau đại dịch và dập nó. Thời gian giới hạn là duy nhất 12 ngày.
_
Đây là 1 gameloop bình thường của con game này: Bạn đi khám phá và giải đáp những bí ẩn của thị trấn. Mọi thông tin bạn thu thập sẽ được hiển thị trên 1 cái mind map, giúp bạn tự ngẫm, tự quyết định nên theo đuổi các đầu mối nào. Khi bạn theo đuổi, bạn sẽ phải bỏ ra "Thời gian", kèm theo đó là cơn đói, cơn khát và cơn mệt. Mọi thứ trong này đều diễn ra theo "Thời gian" nhất định. Nếu có bỏ lỡ, thì chúng sẽ vĩnh viến biến mất. Bạn sẽ luôn hối hả đuổi các đầu mối. Bạn sẽ luôn đói, luôn khát và luôn mệt. Bạn có thể ăn, nhưng càng ăn càng khát hơn. Bạn có thể uống nước để bù đắp lại. Còn cơn mệt? Bạn có thể ngủ và bỏ phí "Thời gian" quý báu của mình, hoặc cắn hạt cà phê và chấp nhận mất "Máu". Nghe đơn giản đúng không? Ok đó mới là ngày đầu tiên của game, nếu không kể việc bạn đang bị cả thị trấn truy sát vì nghi vấn giết chết một người quan trọng trong đây. Khởi điểm game này bạn máu thấp tẹt, vừa đói vừa khát, và nó đòi bạn né bị truy sát, trong khi vẫn phải theo đuổi các đầu mối mỏng manh mình có được. Cơ mà thế vẫn còn dễ, bởi ngày 2, 3 trở đi giá thức ăn tăng x10 lần do cạn kiệt dần. Nước uống thì nhiễm bẩn, dịch bệnh hoành hành. Và trên hết, một khi đã mắc bệnh thì 99% không thể chữa khỏi được. Chúc mừng bạn dính phải trạng thái "Sống như chết" gần như vĩnh viễn.
Để nói đơn giản, cả con game là sự cân bằng gần như hoàn hảo trong mọi cơ chế. Bạn quá đói và nghèo? Giết người, loot nhà và mổ cướp nội tạng đi bán chợ đen thôi! Tiếc thay làm thế thì bạn bị căm ghét, dần dần sẽ cấm cho bạn vào nhà dân, cũng như không cho Mua bán luôn. Bạn có được dao xịn và súng ngon? Rất tiếc là dao chém lúc là cùn, súng dùng tí là cần bảo trì, và trên hết, đạn dược hiếm tới khủng khiếp. Bạn luôn phải trao đổi và phải xoay sở, gần như sẽ không bao giờ nắm được cái rythm để mà sống ổn định trong game. Hay nữa, mỗi ngày game sẽ luôn tìm cách ném bạn xuống vực bằng những cú twist kinh tởm, khiến bạn luôn phải loay hoay tìm cách sống còn, trong khi vẫn phải nhập vai bác sĩ đi cứu người và tìm phương pháp dập bệnh.
_
Trong nhiều game khác, bạn có thể chơi đến ngưỡng nào đó để khiến cơ chế sống còn dễ hẳn đi mà còn tập trung vào các cơ chế khám phá và combat. Rất tiếc là trong Pathologic 2, bạn chơi để cảm nhận cái đói, cái khát, cái khổ, cái bệnh và sự giết chóc lẫn nhau trong một thị trấn dường như vô vọng. Cái khổ đó còn sẽ tồi tệ hơn mỗi khi bạn chết trong game. Bạn sẽ bị trừ thanh "Máu", thanh "Năng lượng", thanh "Khát" và cũng như thanh "kháng bệnh". Càng chết càng trừ, và điều này áp dụng xuyên suốt mọi save file, bạn không thể né tránh cái này. Nghệ thuật của game này lên tới đỉnh điểm khi nó tước đi hết sức mạnh của người chơi, và đẩy họ vào đường cùng của vô vọng. Và từ đó, cho người chơi thấy trong sự vô vọng, sẽ có những thứ mà họ chưa từng bao giờ thấy. Tôi sẽ không spoil đó là gì. Chỉ cần biết, mỗi lần bạn chết, sẽ có một thay đổi gì đó trong thế giới game,. Nó sẽ là một phần giải đáp mà bạn cần trong câu đố cục bộ mà game đưa ra.
Nghe khá phức tạp, nhưng không sao, chơi tí là quen mà. Chưa kể đến việc đấu tranh quyền lực giữa các gia tộc lớn trong thị trấn, mà thôi kệ đi . Ai old school nữa thì chơi patho 1, và làm quen với việc bươc ra khỏi cửa ăn dao vào mặt