Bluelion
Fire in the hole!
Vậy thì để tớ đây là người đầu tiên lảm nhảm sự đời của 1 fan dòng WRPG thiên về phi tuyến tính nhé.
<-- Đính chính: 1 ex-fan của JRPG và 1 tín đồ của WRPG.
Tớ bắt đầu chơi RPG từ năm... chậc... có lẽ là lớp 4 hoặc lớp 5. Cái lúc đó, trình độ Anh văn cũng chỉ đủ ghép vài ba câu đơn giản kiểu "Let's go to the zoo !" hay "This is a car !" <--- hơi cường điệu 1 chút, nhưng nói chung là khá dốt, và ko hề có ý định cải thiện nó 1 chút nào. 1 bữa nọ, đang ngồi chán sau khi unlock hết đám NV của Tekken 3 thì lượm đc cuốn PC World của bà chị, mở ra ngay trang giới thiệu FF 8...
--> mẹ kiếp cái game gì mà đẹp thế này ??? Ô con bé xinh quá !! Ô anh chàng đẹp trai thế !! Vết sẹo cool quá !! --> nói chung là bị chinh phục hoàn toàn và quyết định đi kiếm ngay trò này về chơi. Bật ra ---> chà, đoạn phim hay quá !!! Ấn tượng quá !! Lăng lệ quá !!! Sau đó vào trong cảnh đầu tiên...
---> Tạch ! Cái quái gì thế này ?!! Tiếng Anh ko !!!!
Hiểu chưa tới 20%
--> Bắt đầu luyện chiêu dual wield: tay phải cầm máy, tay trái cầm từ điển. Mê tới nỗi đêm nằm cũng cứ nằm mơ thấy anh Squall, nghĩ tới là lòng lại thấy xao xuyến thế nào ấy :'> <-- hâm mộ hâm mộ (tới giờ nghĩ lại cũng ko hiểu sao hồi ấy mình lại đi mê cái thằng đồng bóng đó).
---> Đại thể là (đốt giai đoạn) sau FF 8 tới Legend of Dragoon, rồi tới FF9, chạy ngược lại FF7... bla bla bla, cứ thấy cái nào khoảng 3, 4 dĩa, hình 3d đẹp đẹp 1 tí là khoái, tiếp tục suốt 3 năm sau. Rồi sau đó mình vớ được 1 game lạ: Lunar 2: Eternal Blue, và bắt đầu lờ mờ có 1 khái niệm mơ hồ là chưa chắc hình phải đẹp mới hấp dẫn. Sau đó nữa thì tới Suikoden 2, và bắt đầu lờ mờ có khái niệm là RPG ko hẳn chỉ có 1 kết thúc. Nhưng nói chung thì mình vẫn gắn bó với JRPG thêm 1 thời gian nữa, cùng lúc với khi mình bắt đầu biết - và khoái - manga và anime.
Thế rồi vào 1 ngày u ám nọ, tin tức về 1 RPG huyền thoại lan truyền tới tay tớ, qua con số 9.2 trong Gamespot, và cái vị trí thứ 13 trong top 50 best games of all time của ign. Thế là tớ ra tiệm và, lòng khấp khởi, thấp thỏm, tớ đưa 2 tay run rẩy (2 tay nhé) nhận lấy 5 cái dĩa của trò đó từ tay ông bán dĩa và mang về nhà cài vào máy. Tên của trò đó là Baldur's Gate 2: Shadow of Amn. Từ lúc cái logo dị hợm của BG2 xuất hiện trên màn hình nhà tớ, thì cuộc đời chơi game của tớ chẳng bao giờ còn như trước nữa. Trình tự ấn tượng bao gồm:
Khấp khởi: Chà, hình ảnh hơi quái dị, nhưng cũng có vẻ hấp dẫn. Để chơi thử xem !
Nghi hoặc: Sao mà trông có vẻ ko hoành tráng như mình đã tưởng ... ?
Ớn lạnh : NV quái gì mà mặt mày như Chí Phèo thế kia ? Râu ria xồm xoàm mặt mày đầy sẹo ??? Nữ cũng chả khá hơn nam là bao.
Ác cảm : Chỉ số stat gì mà lung tung thế này ??? Muốn người ta chết luôn à ?? Character Creation mà phức tạp như vậy rõ ràng muốn đuổi gamer !
Thất vọng : Đồ họa xấu thế sao ? Nhưng cũng đỡ hơn Lunar chứ ? Nhưng mà cảnh vật gì tối hù thế này ??
Ấn tượng : Hê, nhưng cách chơi cũng khá đấy chứ. Lựa chọn tự do và có ảnh hưởng thật sự chứ ko phải chỉ để làm cảnh.
Vui mừng : Cảnh vật sáng sủa hơn, và tâm trạng mình cũng thế. Xem ra game này có thể là danh bất hư truyền.
Sững sờ : Tuyệt vời quá ! Có game hay thế sao ? Vậy mà trước giờ mình ko biết
Kinh dị : :o Ghê quá !! Cốt truyện quá đỉnh !! Cách chơi quá hay !! Tương tác quá tuyệt !! Perfect !! Ko thể tin con người có thể làm được game hay như vậy !! Mấy thằng bên Black Isle chắc chắn đã bán linh hồn cho Satan, là 1 đám gay, hoặc bị ung thư thời kỳ cuối rồi mới tạo ra được siêu phẩm như vậy !!!! Ớn lạnh cả sống lưng mất !!
Khâm phục : Bái phục các anh ở Black Isle !! Bái phục !!
Cuồng tín : Black Isle vạn tuế !!! WRPG vạn tuế !!! Phi tuyến tính vạn tuế !!! <Lạy lạy>
Mê muội : Hờ hờ... hờ hờ
Irenicus... chết nè !!! <Bốp !!> Úi,xin lỗi nhé Minsc... ờ ko, Phúc. Tao nhìn sau lưng mày mà cứ tưởng là...
---> Cuối cùng về nước sau gần nửa năm và quyết định chơi lại ---> Quá trình trên lập lại, 3 lần liên tục, và sau đó tớ thành tín đồ của WRPG, đi săn lùng mọi RPG của Tây: Fallout, Arcanum, Planescape: Torment, Icewind Dale, Neverwinter Nights,..., và ko bao giờ còn chơi lại 1 JRPG nào nữa. Hmm... ko, nói có hơi quá, hồi trước cũng có mượn cái PS 2 (nói mượn chứ thực ra là trấn lột) của thằng em họ 1 thời gian, chơi thử FF X, và chịu ko nổi cái kiểu của nó nên đành giã biệt vậy. Sau đó đã từng có lúc định chơi thử FF bản cũ (1 --> 6), nhưng chưa bao giờ có đủ can đảm. ::( Ôi, thôi thì số trời đã định vậy.
<-- Đính chính: 1 ex-fan của JRPG và 1 tín đồ của WRPG.
Tớ bắt đầu chơi RPG từ năm... chậc... có lẽ là lớp 4 hoặc lớp 5. Cái lúc đó, trình độ Anh văn cũng chỉ đủ ghép vài ba câu đơn giản kiểu "Let's go to the zoo !" hay "This is a car !" <--- hơi cường điệu 1 chút, nhưng nói chung là khá dốt, và ko hề có ý định cải thiện nó 1 chút nào. 1 bữa nọ, đang ngồi chán sau khi unlock hết đám NV của Tekken 3 thì lượm đc cuốn PC World của bà chị, mở ra ngay trang giới thiệu FF 8...
--> mẹ kiếp cái game gì mà đẹp thế này ??? Ô con bé xinh quá !! Ô anh chàng đẹp trai thế !! Vết sẹo cool quá !! --> nói chung là bị chinh phục hoàn toàn và quyết định đi kiếm ngay trò này về chơi. Bật ra ---> chà, đoạn phim hay quá !!! Ấn tượng quá !! Lăng lệ quá !!! Sau đó vào trong cảnh đầu tiên...
---> Tạch ! Cái quái gì thế này ?!! Tiếng Anh ko !!!!
--> Bắt đầu luyện chiêu dual wield: tay phải cầm máy, tay trái cầm từ điển. Mê tới nỗi đêm nằm cũng cứ nằm mơ thấy anh Squall, nghĩ tới là lòng lại thấy xao xuyến thế nào ấy :'> <-- hâm mộ hâm mộ (tới giờ nghĩ lại cũng ko hiểu sao hồi ấy mình lại đi mê cái thằng đồng bóng đó).
---> Đại thể là (đốt giai đoạn) sau FF 8 tới Legend of Dragoon, rồi tới FF9, chạy ngược lại FF7... bla bla bla, cứ thấy cái nào khoảng 3, 4 dĩa, hình 3d đẹp đẹp 1 tí là khoái, tiếp tục suốt 3 năm sau. Rồi sau đó mình vớ được 1 game lạ: Lunar 2: Eternal Blue, và bắt đầu lờ mờ có 1 khái niệm mơ hồ là chưa chắc hình phải đẹp mới hấp dẫn. Sau đó nữa thì tới Suikoden 2, và bắt đầu lờ mờ có khái niệm là RPG ko hẳn chỉ có 1 kết thúc. Nhưng nói chung thì mình vẫn gắn bó với JRPG thêm 1 thời gian nữa, cùng lúc với khi mình bắt đầu biết - và khoái - manga và anime.
Thế rồi vào 1 ngày u ám nọ, tin tức về 1 RPG huyền thoại lan truyền tới tay tớ, qua con số 9.2 trong Gamespot, và cái vị trí thứ 13 trong top 50 best games of all time của ign. Thế là tớ ra tiệm và, lòng khấp khởi, thấp thỏm, tớ đưa 2 tay run rẩy (2 tay nhé) nhận lấy 5 cái dĩa của trò đó từ tay ông bán dĩa và mang về nhà cài vào máy. Tên của trò đó là Baldur's Gate 2: Shadow of Amn. Từ lúc cái logo dị hợm của BG2 xuất hiện trên màn hình nhà tớ, thì cuộc đời chơi game của tớ chẳng bao giờ còn như trước nữa. Trình tự ấn tượng bao gồm:
Khấp khởi: Chà, hình ảnh hơi quái dị, nhưng cũng có vẻ hấp dẫn. Để chơi thử xem !
Nghi hoặc: Sao mà trông có vẻ ko hoành tráng như mình đã tưởng ... ?
Ớn lạnh : NV quái gì mà mặt mày như Chí Phèo thế kia ? Râu ria xồm xoàm mặt mày đầy sẹo ??? Nữ cũng chả khá hơn nam là bao.
Ác cảm : Chỉ số stat gì mà lung tung thế này ??? Muốn người ta chết luôn à ?? Character Creation mà phức tạp như vậy rõ ràng muốn đuổi gamer !
Thất vọng : Đồ họa xấu thế sao ? Nhưng cũng đỡ hơn Lunar chứ ? Nhưng mà cảnh vật gì tối hù thế này ??
Ấn tượng : Hê, nhưng cách chơi cũng khá đấy chứ. Lựa chọn tự do và có ảnh hưởng thật sự chứ ko phải chỉ để làm cảnh.
Vui mừng : Cảnh vật sáng sủa hơn, và tâm trạng mình cũng thế. Xem ra game này có thể là danh bất hư truyền.
Sững sờ : Tuyệt vời quá ! Có game hay thế sao ? Vậy mà trước giờ mình ko biết
Kinh dị : :o Ghê quá !! Cốt truyện quá đỉnh !! Cách chơi quá hay !! Tương tác quá tuyệt !! Perfect !! Ko thể tin con người có thể làm được game hay như vậy !! Mấy thằng bên Black Isle chắc chắn đã bán linh hồn cho Satan, là 1 đám gay, hoặc bị ung thư thời kỳ cuối rồi mới tạo ra được siêu phẩm như vậy !!!! Ớn lạnh cả sống lưng mất !!
Khâm phục : Bái phục các anh ở Black Isle !! Bái phục !!
Cuồng tín : Black Isle vạn tuế !!! WRPG vạn tuế !!! Phi tuyến tính vạn tuế !!! <Lạy lạy>
Mê muội : Hờ hờ... hờ hờ
---> Cuối cùng về nước sau gần nửa năm và quyết định chơi lại ---> Quá trình trên lập lại, 3 lần liên tục, và sau đó tớ thành tín đồ của WRPG, đi săn lùng mọi RPG của Tây: Fallout, Arcanum, Planescape: Torment, Icewind Dale, Neverwinter Nights,..., và ko bao giờ còn chơi lại 1 JRPG nào nữa. Hmm... ko, nói có hơi quá, hồi trước cũng có mượn cái PS 2 (nói mượn chứ thực ra là trấn lột) của thằng em họ 1 thời gian, chơi thử FF X, và chịu ko nổi cái kiểu của nó nên đành giã biệt vậy. Sau đó đã từng có lúc định chơi thử FF bản cũ (1 --> 6), nhưng chưa bao giờ có đủ can đảm. ::( Ôi, thôi thì số trời đã định vậy.