Vinie'sMan
Fire in the hole!
hồi đó có , giờ bỏ rồinhưng ghiền nên theo dõi tỉ lệ để có cái 8 nhảm với lũ bạn thôi
với lại ta fan MU
![]()
oh yeah fuk you harder
tối nay chel thọt thôi
hồi đó có , giờ bỏ rồinhưng ghiền nên theo dõi tỉ lệ để có cái 8 nhảm với lũ bạn thôi
với lại ta fan MU
![]()
Mượn tạm topic này để save chútKhi một người ra đi, sẽ có một câu thề chia đôi, một con đường chia đôi, một vạt mưa chia đôi, một hoàng hôn chia đôi...và một trái tim chia thành trăm mảnh
Khi một người lỗi hẹn, sẽ có một hạnh phúc dở dang, một ước mơ dở dang, một nụ cười dở dang, một vòng tay dở dang... và những đêm dài không tròn giấc....
Nhưng, cuộc đời thì không thể dở dang!
Khi người ta thay lòng...
Người ta
Bỗng trở nên khách sáo
Bao lời âu yếm xưa
Giờ - nhàn nhạt đầu môi.
Khi người ta thay lòng...
Nụ cười
Bỗng trở nên gượng gạo
Hình như có gì
Gờn gợn ở trong tim.
Khi người ta thay lòng...
Mắt nhìn
Không còn men sóng sánh
Ngồi kề bên
Mà mắt dõi vu vơ.
Khi người ta thay lòng...
Nụ hôn
Nồng nàn, mê đắm
Khao khát nhớ nhung
Giờ - lạnh lùng, lạc lõng.
Khi người ta thay lòng...
Thời gian
Sao mà chi li thế
’’ Cứ bận hoài,
có rảnh mấy khi đâu ’’
Khi người ta thay lòng...
Khoảng cách
Bỗng trở thành nan giải
’’ Ở tít tận đường này...’’
Xưa - có thấy xa đâu?
Khi người ta thay lòng...
Tin nhắn
Yêu thương tràn ngày
Nhung nhớ đầy đêm
Giờ - tìm hoài chẳng thấy.
Khi người ta thay lòng...
Lỗi lầm
Mà ngày xưa tha thứ
Nay không thể làm lành
Không thể thứ tha!
Khi người ta thay lòng...
Anh vẫn nghe đời gọi tình yêu là duyên và nợ. Bật cười, duyên hay nợ? Nếu gọi yêu nhau là “duyên số” thì số phận đã đặt tình yêu vào tay ta, vậy là tự nhiên có mà không cần vun vén sao? Nếu gọi yêu nhau là “nợ” thì tình yêu cốt lõi cũng chỉ là chi trả chứ không còn là cảm xúc. Ví von thế mà làm gì?
(...)
Anh yêu em, không phải do duyên số, anh tìm đến và chúng mình yêu nhau. Mình đến bên nhau như lẽ tự nhiên của hai trái tim không ràng buộc. Em đã giúp anh tháo từng mối chỉ kỷ niệm… cho anh yên bình…!
Anh vẫn nghe đời chia tình yêu thành những giai đoạn riêng rẽ. Khi say, khi cuồng, khi bình ổn, khi chán ngán nhau và rồi sẽ có khi tình yêu hóa thành cái nghĩa yêu đương để giữ tay nhau không rời. Chúng ta đang ở đâu hả em? (Thật buồn cười khi anh biết rõ ràng là chúng ta ở đâu.Quá sớm để nói như thế này.Nhưng...)
Đã có người nói anh là cứng rắn, luôn biết mình làm gì, cần gì và có thể tự làm theo cách mình mong muốn. Phải đấy và sự thật luôn thế đấy. Bản thân em khi phải tự mình giải quyết các vấn đề, phải bỏ đời mình ra để trải nghiệm, liệu rằng em có còn muốn nó nữa không?
(...)
Anh vẫn nghe đời rả rích những thay lòng và giọt nước mắt của kẻ đến người đi. Tình yêu không phải điều bất biến. Hôm nay, em yêu anh, ngày mai, chắc gì đã thế? Chẳng phải người ta yêu đủ để cưới nhau, rồi khi tình yêu đã cạn, người ta lại dắt nhau ra tòa để chia tay?
Buông ra thì dễ…! Dễ lắm em àh, để giữ nó mới khó đấy.
Tình yêu, vốn chẳng phải xiềng xích để trói đời ta vào với nhau. Nếu nó vốn thế thì “cầm lên được, ắt sẽ bỏ xuống được”. Ai chẳng khóc khi tình yêu rời xa mình, nhưng ai sẽ thay lòng và ai sẽ bước đi khi tình yêu vốn đã có tỳ vết? Những giữ gìn, những cố gắng chẳng phải để trái tim sẽ thuộc về nhau thêm một ngày. Và thêm một ngày… lại thêm một ngày nữa… thế chẳng phải sẽ là “mãi mãi” hay sao?
Nhiều lúc anh tự hỏi người ta cứ đến và đi trong đời nhau là để chọn lựa? Để kiểm chứng hay đánh giá bản thân? Hay muốn chạy trốn cảm xúc thật của mình? Chúng ta vốn không phải là trẻ nhỏ để ngồi lại so đo hơn thiệt một vấn đề (...)
Anh không ép buộc em yêu anh, em cũng không bắt anh thề thốt tiếng yêu đương. Mình đã chọn được bên nhau, đơn giản vậy thôi! Tình yêu vốn không phải điều chia sẻ để quơ tay cho mình có nhiều chọn lựa… vì đơn giản… tình yêu khi đã bước đi, không thể quay lại nếu nhận ra chọn lựa thứ hai của mình là sai lầm.
Đời có nói nhiều và cho ta nhiều lời khuyên, cho ta con đường đi nào là đúng , là sai, và anh lại vốn là một kẻ thực thi “lời đời” thông qua các nguyên tắc tự đặt ra cho riêng mình rất tốt, rất nhiều điều vốn cổ hữu nhưng cần thiết và rõ ràng. Và có lẽ anh cũng đã quên mất nó rồi thì phải, vì từ khi yêu em, anh đã chẳng còn làm đúng theo cái nguyên tắc này nữa rồi. Là một điều tốt hay xấu nhỉ…?
Anh mặc cho đời nói gì và bàn tán gì, anh đã nói yêu em, và đó là lựa chọn cuối cùng của anh. Dù sau này có ai đó yêu em nhiều hơn anh, nhưng quan trọng nhất vẫn là, anh yêu em…!
Hôm nay,anh tắt máy.Vì sao à? Đơn giản là anh thích thế,vì đó là một thói quen xấu (um,có lẽ...)
Hình như em chưa hề biết thói quen này của anh đâu nhỉ.Lâu lâu,anh bỗng thấy cần ở một mình,anh tránh xa tất cả,và cứ mỗi lần như thế,anh lại mất đi một vài người quen.Biết làm sao được...!
Anh cũng chẳng biết là em đã cuống quýt tìm, cũng ko thể hình dung khuôn mặt em lo lắng ra sao...
Xin lỗi em!
Lần đầu tiên từ khi quen nhau anh biến mất (hay cố tình biến mất)
Lần đầu tiên anh biết có người lo lắng cho anh (mà ko nói ra)
Lần đầu tiên anh biết...
Mà thôi chẳng nói nữa đâu,lan man quá rồi,đáng lẽ entry này phải được đăng từ lâu nhưng cứ ngần ngại,và mỗi lần nghĩ là nó lại bị cắt mất một đoạn
2h sáng
Chúc em ngủ ngon!
Nguồn trích dẫn (0)
Một ngày nữa lại qua...
Đã tự làm cho mình bận rộn từ lúc mở mắt ra nhưng vẫn không tránh khỏi những suy nghĩ cứ đến tự nhiên như mưa thì phải rơi vậy.
Người ta nói rằng buồn thì cứ kiếm gì đó làm, đi đâu đó, gặp gỡ mọi người sẽ hết buồn... Hết buồn thật không?
Em cũng đã từng nói vậy đấy, nhưng ưm và mọi người có làm được như thế không, có hết buồn không, có hết cảm thấy buốt nhói trong lòng không khi mỗi buổi chiều nhìn mặt trời héo hắt ngoài cửa sổ, phố xá ồn ã nhao nhác, “người ta về với người ta” còn mình thở dài và cũng chỉ một mình mình nghe...?
Vẫn biết cuộc sống phải luôn nhìn về phía trước... nhưng tại sao không một lần thành thật nhìn xuống lòng mình xem mình có thật sự ổn không...?
Sợ sẽ đau…?! Vậy những cảm giác khi vô tình chạm vào thứ gì có hình bóng của quá khứ thì không phải là đau đấy sao…?!
Sợ sẽ nhớ ...?! Có ai tự tin nói rằng có thể quên ai đó như chưa từng nhớ không..?!
Sợ sẽ rơi nước mắt…?! Những giọt nước rơi xuống môi mặn chát là nước mắt, còn những giọt nuốt vào tê tái thì không phải là nước mắt sao…?!
Chính bản thân mình cũng đang mâu thuẫn với mình như vậy...
Mỗi sáng dậy, tự cười với mình một cái trong gương... Hát ông ổng trong khi luồn lách, lao vù vù trên đường đi học... Gặp bạn bè, kể những chuyện nhăn nhở, chọc ghẹo người này người kia, cười sằng sặc....Vui!
Tưởng rằng thế là xong... Nhưng những gì thuộc về yêu thương hay niềm đau thì không cho phép con người ta có thể quên như phủi bụi được....
Và cuộc sống...! Làm sao không gặp những ngày mưa u ám, làm sao tránh khỏi những tấm gương mà soi vào đó ta thấy quá khứ đã qua, thấy những yêu thương từng là của mình, nay đã bỏ mình đi, những niềm vui mình từng cười, những hạnh phúc làm mình rơi nước mắt... và cả con người mình yêu thương và cũng yêu thương mình... “mà do ta, do họ hay do hoàn cảnh nên phải xa nhau"
Những lúc bất chợt như vậy thường chỉ cười nhạt, im lặng bình thản... để một lúc nào đó tất cả không còn bình thản được nữa thì khóc nấc hay ít lắm thì cũng thở dài như trút cho vơi cái cồn cào trong lòng.... để rồi lại quay về với bộ mặt dửng dưng bình thản và rất – không - thật ít ra với mình là như thế ...
^ axaxLão Cross sến vật vã thế
![]()
^ axaxLão Cross sến vật vã thế
![]()
Kệ teo
Khi già như t và trải qua một vài (chục) mối tình rồi,các chú sẽ thấy tại sao lại như thế
Kệ teo
Khi già như t và trải qua một vài (chục) mối tình rồi,các chú sẽ thấy tại sao lại như thế