Ở đây vẫn còn nhiều người support LuBu quá nhỉ, thôi thì để tôi theo phe anti-LuBu tranh luận tí cho topic thêm sôi nổi nào

.
Trước hết phải nói rằng bác Trần đưa rất nhiều những triết lí sâu xa vào trong truyện. Không phủ nhận có nhiều điểm hay, nhiều cái đúng, nhưng những điều đó không phải là chân lí.
Cũng chính vì truyện có quá nhiều những thứ phải suy ngẫm như thế nên mỗi người có một cách cảm nhận riêng, đừng vội quy chụp những người không có suy nghĩ giống mình là đọc truyện chưa kĩ, hay là không hiểu truyện, ok ?
Sở dĩ thất vọng là vì tôi vẫn cứ nhớ một câu nói của Trương Liêu với Quan Vũ, anh khẳng định chủ của anh không phải là kẻ bất nghĩa, là do mọi người không biết được sự thật. Nhưng cuối cùng hóa ra Liêu cũng là kẻ bị bịt mắt, như kiểu kiểu quân tam doanh của Đổng Trác, nhưng chắc là dưới một chiêu bài tinh vi hơn. Bản thân tôi cũng hy vọng Trần lão gia đã nhọc công xây dựng một hình ảnh chiến thần trí dũng song toàn trái ngược so với trong TQDN thì thế giới quan của nhân vật này cũng có gì mới mẻ, nhưng anh chỉ vụt sáng được một chút ban đầu, càng về sau càng lộ rõ bản chất của một tên vũ phu thấy lợi quên nghĩa, bán cha cầu vinh

.
Bảo Lữ Bố cố sống để đạt được mục tiêu của mình, nhưng dựa vào tình hình thực tế, liệu hắn còn có khả năng ngóc đầu lên nổi ? Bản chất thì bị phơi bày, thủ hạ cũ thì bị tiêu diệt hết, dựa vào đâu họ Lữ tin là mình sẽ tạo được vây cánh, tiêu diệt Tào Tháo như đã làm với họ Đổng khi xưa ?
Vậy nhưng chiến thần của chúng ta vẫn có lòng ham sống. Kết quả trong lần đánh cược này là Lữ Bố mất cả chì lẫn chài trong khi vẫn phải vong mạng.
Câu Tiễn tuy đầu hàng nhưng còn bề tôi trung thành, khi về nước vẫn còn được làm vương, có vây cánh, có lực lượng. Hơn nữa Câu Tiễn không phải hạ mình như Bố, gọi cả một thằng lính quèn của quân Tào là ông nội

. So sánh tình hình của Lữ Bố hiện tại với Câu Tiễn thì hơi bị khập khiễng. Thực tế là người ta thường đánh giá một hành động sau khi nó đã có kết quả, kết quả ở đây cho thấy Câu Tiễn là kẻ hành động có trí, còn Lữ Bố thì bất trí.
Tác giả muốn xây dựng mỗi nhân vật đều có một nét tính cách thật đặc trưng nên đôi khi làm thái quá. Tiếng thơm không có ích gì với Lữ Bố, nhưng nó hoàn toàn không phải là một cái gì vô nghĩa, vô dụng. Đối với một số người, thì việc bất chấp tất cả để chiếm quyền làm người ta thấy thỏa mãn, nhưng với những người khác thì họ lại thích để lại tiếng thơm, đừng có đứng trên quan điểm của một cá nhân quy chụp để rồi cho rằng mình đã xô ngã được các giá trị xưa cũ một cách hợp lí.
Tình nghĩa cũng vậy, trong bất cứ hoàn cảnh nào, thời đại nào nó cũng là một thứ đáng trân trọng, những lí lẽ đổ lỗi cho thời thế để phủ định tình nghĩa đều là ngụy biện.
Zzz, viết chán rồi, đi nấu cơm cái đã. Câu cú ý tứ hơi lộn xộn, mọi người đọc có gì khó chịu xin thông cảm

.