Tui cho rằng triết lý ấy thật sự do Trần lão gia nghĩ ra, chứ trong xã hội thời bây giờ, đào đâu ra kiểu triết lý nềm mật nằm gai, rồi hữu dũng vô mưu nữa v.v... etc

.
Trong sách sử, sách cổ hoàn toàn là các tư tưởng thánh hiền ( ngược với triết lý trong truyện này), đi theo quan điểm sống là phải nhân nghĩa, trung thành,ko trọng truyện sống chếtv..v., nhưng trong HPLN thì đó là quan điểm đề cao sinh mạng con người( ko được phung phí),Ko phải tui pr cho Chan Mou, nhưng ông ấy phải là người kinh qua nhiều thăng trầm cuộc đời, và có sự nghiên cứu khá sâu về tư tưởng Khổng Mạnh lúc đó thì mới có thể nhìn ra những mặt trái của đạo thánh hiền và viết ra những triết lý đó trong HPLN

.
Theo ý kiến cá nhân của tôi, những cái mà bạn đề cập, từ xưa đến nay, thời nào cũng có. Cái khác là ở chỗ, tại mỗi thời đại, mỗi thời điểm, nó lại có những biến tướng khác nhau mà ta phải để ý mới nhận ra được.
1. Nói về chuyện “nếm mật nằm gai”, “còn sống thật là hay”.
Nếm mật nằm gai là xuất phát từ câu chuyện về Việt Vương Câu Tiễn bên Tàu, ngụ ý nói về sự chịu đựng gian khổ để rồi đánh bại kẻ thù. Trong lịch sử nước ta, chuyện đó cũng không phải hiếm. Hẳn bạn học qua lịch sử cũng biết không ít lần vua-quân ta (thời phong kiến), quân đội ta (thời hiện đại), phải rút lui vào các căn cứ sâu bên trong rừng núi, đầm lầy … chịu đựng gian khổ hàng tháng, hàng năm trước khi có được những chiến thắng quan trọng đánh bại kẻ thù xâm lược (tất nhiên là chưa đến mức chịu nhục nếm phân kẻ thù như Câu Tiễn, rất phục ông này). Bản thân việc rút lui chiến thuật, vườn không nhà trống cũng đã là một hành động thể hiện tư tưởng “còn sống thật là hay”, bảo toàn lực lượng để có ngày hội đủ sức mạnh đánh bại kẻ thù, các tướng nhà ta ắt hẳn đều hiểu rõ điều đó.
Hay như khi bạn đọc báo, bạn sẽ thấy rất nhiều bài báo ca ngợi về các tấm gương hi sinh thân mình, dũng cảm cứu bạn chết đuối, cứu người bị đánh, cướp… Đó là những hành động cao cả. Tuy nhiên, nếu bạn để ý, thời gian gần đây xuất hiện không ít những bài báo hoặc các tranh luận trên diễn đàn về cách ứng xử trong những tình huống như thế. Quan điểm đưa ra là hãy tự cân nhắc sức mình, bạn có thể gọi người lớn, gọi cảnh sát … đến giúp đỡ mà không cần phải trực tiếp can thiệp. Bạn sẽ vẫn là một công dân tốt và không ai chê trách bạn, bởi mạng sống của bạn cũng rất đáng quý như mạng sống của người gặp nạn kia. Đó chẳng phải là một biểu hiện nhỏ của cái gọi là “còn sống thì thật hay” đó sao.
(Ở TQ vài năm trở lại đây, thậm chí những điều này người ta đã đưa vào sách giáo khoa tiểu học để định hướng cho các em từ khi còn nhỏ).
2. Trong HPLN, có một nhân vật mà tôi rất thích, đấy là Sơn Vô Lăng. Cô gái này có thể làm tất cả mọi điều, rất có cá tính, “hy sinh hạnh phúc cả đời, tìm cơ hội cho gia tộc sinh tồn”. Trong lịch sử Việt Nam, cũng đã từng có một nhân vật gần giống như vậy, đấy là công chúa An Tư. Khi đạo quân xâm lược của Thoát Hoan áp sát kinh thành, vào thời điểm ấy, quân đội nhà Trần đang gặp khủng hoảng trầm trọng, tình hình chiến sự - chính trị không có lợi (tướng quân Trần Bình Trọng chết, nhiều thân vương trở cờ hàng giặc, đi sứ không thành công, thậm chí đã mấy lần vua Trần suýt bị bắt). Trong bối cảnh đó, An Tư công chúa đã hy sinh lợi ích bản thân, chịu dâng cho Thoát Hoan, dùng mỹ nhân kế để tạm đình chiến, cho quân dân ta thêm thời gian củng cố lực lượng. Đến ngày chiến thắng, các công thần được khen thưởng, nhưng chẳng ai nhắc đến nàng. Ắt hẳn lúc hạ quyết định hiến thân, nàng cũng chẳng mong mình sẽ được nhắc đến. Nhưng quả thực chính nhờ sự hy sinh của nàng mà không chỉ vương tộc nhà Trần được thọ thêm nhiều năm mà cả vạn dân nước Nam cũng được thoát khỏi họa dày xéo (thực lòng, mỗi khi nhắc lại sự hi sinh của An Tư, tôi lại cảm thấy không cam tâm và chút gì đó cay cay, giá như có một đạo diễn VN đủ tài làm một bộ phim về bà tôi rất ủng hộ). Còn một người phụ nữ khác mà tôi từng được đọc, thời hiện đại, là nữ tình báo Tám Thảo. Đây cũng là một tấm gương về sự hy sinh lợi ích bản thân để đem lại lợi ích lớn lao hơn – lợi ích dân tộc. Bà làm việc trong văn phòng của Mỹ, chịu bao hi sinh (tình yêu cá nhân, sự gièm pha của mọi người, nhiều bạn hàng của gia đình cắt làm ăn vì ghét bỏ, gia đình phải chi ra nhiều tiền của để giữ vỏ bọc cho các tình báo viên qua lại hoạt động trong nhà …). Những thông tin tình báo mà bà cung cấp đều hết sức quan trọng và đóng góp rất lớn cho cuộc kháng chiến chống Mỹ của ta. Bạn có thể đọc thêm về bà tại đây
http://antg.cand.com.vn/vi-VN/tulieu/2007/6/62470.cand
3. Về “hữu dũng vô mưu”, chê người khen mình.
Sách giáo khoa lịch sử của mình thường là rất ít khi (hầu như không có) dành nhiều câu chữ để mô tả hay khen ngợi các tướng đối phương, đặc biệt là thời hiện đại. Tôi nhớ, trong box Giáo dục quốc phòng (họăc Lịch sử văn hóa) của TTVNOL, từng có một topic bàn luận về các tướng lãnh của quân đội VNQH. Tôi và một cơ số bạn trẻ khác, do thiếu hiểu biết và chỉ tìm hiểu qua sách giáo khoa nhà mình, nên đã không có cái nhìn đúng mực về họ. Chỉ khi các bác lớn tuổi, những người đã từng trải qua cuộc chiến, cả phía ta và phía họ, vào phân tích, chúng tôi mới hiểu ra cái lý lẽ “hạ thấp đối phương chính là làm hạ thấp chiến thắng của mình”. Hóa ra, bên họ cũng có những tướng lĩnh quan tâm đến anh em, có tài trên chiến trường khiến các chỉ huy bên ta phải e dè. Có lẽ nào họ đọc triết lý của Trần Mưu rồi mới nghiệm ra những điều đó?
Ngoài ra, nếu bạn hay la cà tụ tập quán bia, quán chè (như tôi), bạn có thể để ý thấy cái chuyện chê người khen mình (tự sướng) không phải là hiếm, đặc biệt là trong xã hội thực dụng hiện tại.
Tóm lại, theo ý tôi, những thứ triết lý mà bạn đề cập, chúng đã tồn tại sẵn trong xã hội từ nhiều thời đại nay, và có muôn hình vạn trạng.
Cái tài của Trần Mưu là ở chỗ, ông đã liên tưởng, phản ánh những triết lý đó vào trong một thời đại đầy sóng gió của TQ mà lịch sử đã tốn không biết bao giấy mực. Cái tài của Trần Mưu là cách ông tạo ra những tình huống từ cốt truyện Tam quốc, sử dụng câu chữ của riêng mình, lợi dụng những điểm mù mờ của lịch sử, khiến cho những nhân vật trong Tam quốc trở nên sống động, chân thực, có tư tưởng vượt thời đại và “ảo” hơn so với chính họ trong các tác phẩm mà ta đã biết viết về cùng đề tài.
Nếu nói Trần Mưu là một tác gia có nhiều kinh nghiệm sống và thực tài, tôi hoàn toàn công nhận (bộ HPLN của ông là bộ tôi quý nhất trong tủ sách của mình).
Còn nếu nói Trần Mưu là người sáng tạo ra những thứ triết lý đó, tôi sẽ khăng khăng phủ phận. Theo ý tôi, nếu Trần Mưu biết, chắc ông sẽ cười “Các chú chém vừa thôi, gió thổi anh bay cbn mất” (no offense, just kidding

).
Đôi lời bàn luận trong lúc chờ tập 28 được xuất bản. Cũng mong bác HPH thu xếp được thời gian để tiếp tục góp vui cho mọi người.
.
___________Auto Merge________________
.
Có ai hiểu Tiếng trung giải thích sơ sơ hộ em cái đoạn tự nhiên anh Hỏa vác cuốc vác xẻng đuổi thằng tướng nào giữa vạn quân ấy, sau đó anh Liêu thấy cũng rút gươm lên ngựa 30 char char char nhưng vẫn ko giết được vì có hero nào cứu ấy :(.. xem tranh chẳng hiểu ji vì có thấy cái thằng bị lùa cho thiếu sống thiếu chết ấy bao giờ đâu :(
Ấy là hai anh ý định úp sọt thằng con trai của Viêu Thiệu (chắc là Viên Hy). Vị tướng nhảy ra cản hai anh ý là Trương Cáp (xuất hiện ở mấy tập đầu cùng lúc với Nhị kỳ Tuân Úc ấy).