Tại sao đến giờ vẫn lơ mình... Cảm giác khó chịu quá...
me tooTốt nhất là mình nên im mồm mà sống thôi !
Chia sẻ với bácCon tim anh muốn được gần em, muốn ở bên em nhưng lý trí anh không cho phép anh làm vậy. Nhiều lúc anh quá nóng giận, lý trí chiến thắng, anh gây sự với em. Nhiều lúc anh quá mềm yếu, con tim chiến thắng lý trí, anh lại chạy đến với em dù biết rằng ngay lúc đó không nên làm vậy. Những lúc ở bên em, anh rất vui, rất hạnh phúc nhưng anh chợt nghĩ rồi ngày mai sẽ ra sao?
Anh phải làm gì đây cho cuộc tình này? Anh quá bế tắc và tuyệt vọng rồi. Anh không muốn phải hi sinh hết tất cả mọi thứ, anh cũng không thể quên em hay rời xa em.
Đã có đôi lúc quyết định từ bỏ, quên em, như vậy lòng sẽ nhẹ nhàng, thanh thản hơn. Nhưng anh đã sai khi suy nghĩ vậy, anh không thể quên em. Con tim anh không trách, không đổ lỗi cho em vì tình cảm hời hợt gần đây mà em dành cho anh. Bởi vì anh yêu em với tất cả tấm lòng của mình, không vụ lợi và cũng chẳng có lý do gì chính đáng để anh hiểu vì sao anh yêu em cả. Có lẽ cái tôi của anh quá lớn để anh chấp nhận rằng em vẫn còn một người con trai khác em dành nhiều thời gian hơn là dành thời gian cho anh. Anh không như mọi người khác luôn suy nghĩ trên đời này còn dài và còn nhiều bến đỗ khác. Đơn giản bởi vì anh chỉ làm tổn thương họ nếu anh đến với họ mà tâm trí anh vẫn còn hình bóng và tình yêu mà anh dành cho em. Nếu biết trước có ngày hôm nay và anh có một cơ hội để quay lại thời gian lần đầu tiên mình gặp nhau, anh vẫn sẽ quyết định quen em, anh chưa bao giờ cảm thấy hối hận vì điều đó. Chưa bao giờ cảm thấy hối hận vì đã yêu em như anh từng yêu những người con gái khác.