Một người đi với một người
Một người đi với nụ cười hắt hiu
hai người vui biết bao nhiêu
một người lặng lẽ buồn hiu đứng nhìn
giữa đường cơn gió lặng thinh
nghe nghiêng nghiêng nặng lòng mình nao nao
ba người chẳng biết làm sao
khi không có kẻ thật lâu đứng nhìn
Bởi lòng đã trót nặng thương
thôi ta đứng lại nhường đường em qua
người đi vui với một người
biết chăng một người đang cười mà đau
Dù sao cũng mối duyên đầu
dù sao em cũng qua cầu là xong
bây giờ chẳng biết làm sao
lẽ nào gặp lại lẽ nào làm ngơ
Nhà em một bức tường thưa
chiều nay nhớ quá thẩn thờ bước qua
để nghe được tiếng em cười
để nghe bối rối một hơi thở buồn
Một người đi với một người
Một người đi với nụ cười hắt hiu
hai người vui biết bao nhiêu
một người lặng lẽ buồn hiu đứng nhìn
giữa đường cơn gió lặng thinh
nghe nghiêng nghiêng nặng lòng mình nao nao
ba người chẳng biết làm sao
khi không có kẻ thật lâu đứng nhìn
Bởi lòng đã trót nặng thương
thôi ta đứng lại nhường đường em qua
người đi vui với một người
biết chăng một người đang cười mà đau
Dù sao cũng mối duyên đầu
dù sao em cũng qua cầu là xong
bây giờ chẳng biết làm sao
lẽ nào gặp lại lẽ nào làm ngơ
Nhà em một bức tường thưa
chiều nay nhớ quá thẩn thờ bước qua
để nghe được tiếng em cười
để nghe bối rối một hơi thở buồn
để nghe được tiếng em cười
để nghe bối rối một hơi thở buồn
Lại chỉ có anh đang độc thoại với chính anh, em có nghe thấy hay không? Ngày hôm nay, một ngày mỏi mệt! Công việc, niềm đam mê từng cuốn anh đi để vơi bớt nỗi nhớ khắc khoải giờ bỗng trở nên nặng trĩu... anh sợ mình sắp ốm, mà khi ốm thì thật là tủi thân bởi bên anh thiếu một bờ vai, thiếu một cái xiết tay nồng ấm...
Đêm đã về khuya mà không sao ngủ được. Anh nhắm mắt lại chỉ để mơ về nơi cuối trời... Nơi đó có em cũng đang thao thức, cũng đang nhớ!.. Anh lại đang mơ, giấc mơ về hạnh phúc. Một hình dung khiến cho anh cảm nhận được sự ấm áp và yêu thương. Anh đang tự ru mình đó thôi! Ngoài kia, đất trời đang chuyển gió mưa...