tự nhốt mình trong một cái cũi ko có lối ra
một năm rồi
tròn 1 tháng nữa là tròn một năm
lần này liệu có là lần cuối
liệu có phải lần này là làn mình hiểu rằng , mọi thứ đến đây là không thể , rằng có cố gắng cũng lặp lại những điều tượng tự , suy nghĩ trong đầu là thế , vân vương vấn chút gì đó cái gọi là chờ đợi , chờ đợi điều gì đây , cố gắng , níu kéo , xua đẩy , tất cả mọi thứ đều làm rồi , đã khiến người ta khóc , đã có lúc khiến người ta mủi lòng , nhưng cái đạt được chỉ là một khoảng thời gian ngắn quá , cố gắng để làm gì nữa
xa rồi những ngày đẹp trời , xa rồi tình yêu tưởng như vô bờ , xa rồi cái gọi là chưa bao giờ lên đến đỉnh cao , xa rồi cái chẳng bao giờ kết thúc , xa rồi một tình yêu vĩnh cửu
nhưng không phải bây giờ mới xa , mà xa từ cách đây một năm rồi , còn đứng đó trông ngón làm chi , 1 năm rồi đâu còn ai đứng đó , ngoài tôi với những hồi ức kỷ niệm , tạm biệt nhé , tạm biệt nhé , tạm biệt nhé
trăm lần ... ngàn làn nói lời tạm biệt , trăm lần ngàn lần nói lời xin lỗi
nhưng lần này thì ko , không tạm biệt , không xin lỗi , chỉ cảm ơn , chỉ cười , và chúc ngủ ngon
thế là hết tất cả cho một mối tình
còn gì nữa đâu những đêm thao thức , tạm dừng tất cả để hướng tới tương lai , tương lai ở đâu , trong bàn tay ta , nhưng nó quá mơ hồ , tưởng tượng biết bao nhiêu lần cái tương lai tươi đẹp nhất , nhưng nó có bao giờ đến đâu , uh, thì tương lai không phải chỉ tưởng tượng mà ra , phải hành động phải cố gắng , phải chiến đấu để có được nó , nhưng đôi khi , dù chiến đấu đến mấy , cái đạt được cũng chỉ là hư vô , ảo giác
si tình ... yêu một cách điên dại , yêu mà ko thể dứt , thời gian trôi qua lâu lắm rồi , cái gì khiến cho mọi thứ mới như ngày hôm qua vậy , tự bản thân mình chứ ai , sao cứ phải lo kìm nén , sao không tìm cách giả thoát
nóng quá , người cứ đổ mồ hôi , bao nhiêu quạt thốc vào người rồi , trời không mưa , oi bức quá , nóng nực , ngột ngạt , sau đêm nay tất cả liệu có hết
đêm nay có một người thức hay có nhiều người thức
không phải là tôi , chả là gì cả , chả cần thiết , chẳng cần , chẳng là gì , cứ vớ vẩn , cứ vô duyên .. rồi cứ chẳng là gì
vậy thì theo làm chi nữa
một năm là dài hay ngắn thế , sao tôi chả xác định được thời gian , ước gì bây giờ có người mới sắp thi đại học , người ta cũng ước vậy ....
và tôi cũng chỉ biết đến thế
cái gì cũng biết thừa , biết cả những cái chẳng bao giờ có , thế gọi là biết thừa chwus sao , đơn giản thế thôi mà
lần này tôi bỏ cuộc , lần thứ hai,liệu kéo dài đến bao lâu ..........
vớ vẩn
tất cả đều vớ vẩn
kết thúc đi , khi nó còn đang tuyệt đẹp , cao thượng và ý nghĩa ...........