Đã 3h30 sáng rồi, tối nay lại ngủ ko được. Nghe nhạc và lại nhớ về em, chỉ những lúc này đây, tôi mới thực sự sống với chính mình, rằng tôi yêu em, vẫn yêu em thiết tha. Chỉ lúc này đây, khi mà không còn ai online, trên status YM mới là những câu tình yêu say đắm tôi dành cho em. Như lúc này đây "Anh vẫn chỉ biết em thôi, cho dù em có đắm say với ai..." rồi lại đọc lui đọc tới, để làm gì đây. Rồi lại viết trong Tâm sự này, và cũng để làm gì đây, rồi ngày mai, tôi lại vui vẻ, trên status lại là những câu "mỗi ngày tôi chọn 1 niềm vui...".
Gặp lại em sau 2 tuần ko gặp, mà sao lòng tôi lại cảm thấy bình thản, tại sao đây? bình thản 1 cách vô tình. Gặp cô ấy đi cùng em gái, nhìn cô ấy, chào và nhìn sang em gái cô ấy, bất chợt thấy xao xuyến, vì sao? vì em cô ấy giống cô ấy sao? tại sao khi gặp bất cứ ai giống cô ấy, tôi lại sững sờ, trái tim như ngừng đập, thế giới như lặng yên và ngắm nhìn ko rời mắt. Tại sao đây? phải chăng chỉ những lúc đó, tôi mới thực sự được nhìn cô ấy một cách thoải mái, như được thỏa mãn sau bao lâu đợi chờ, sau bao đêm nhung nhớ. CHo dù, đó chỉ là những nét phảng phất của cô ấy quanh đây.
Lúc đi ngang qua phòng cô ấy, nhìn qua cánh cửa lớn, cô ấy đang ngồi, và 2 ánh mắt bất chợt gặp nhau, cả 2 nhìn không chớp mắt. Tôi lái xe lướt qua, cô ấy nhìn ra và tôi nhìn vào mắt cô ấy, gương mặt tôi bình thản, không biểu lộ cảm xúc, thời gian đó như dừng lại, như nín thở, bỗng cảm thấy bình yên lạ lùng. Khoảng khắc đó mãi đến bây giờ mới như vừa hôm qua, chỉ 1 giây thôi. Sau 1 giây đó, như 1 cái gì đó bị kìm nén rồi bùng nổ, tim đập loạn xạ, thở gấp, rồi 1 nỗi đau ập tới... nghẹt thở.
Như lúc này đây, tôi muốn khóc lắm, nhưng dường như hình ảnh đó quá mơ hồ, quá xa vời. Dường như có cái gì đó đang đóng băng lại trong tâm hồn. Trong tôi đầy mâu thuẫn, nhớ nhung và lạnh lùng, nồng ấm và căm giận, nhớ nhưng có cái gì đó cản lại. Chúng đang đánh nhau, tất cả đều vô thức.
Làm sao có thể dễ dàng quên được 1 ánh mắt , 1 dáng đi thân thương...