Nhật ký box Tâm sự (tính đến ngày 12/08/2008)

sắp sinh nhật mình rồi

sn 20 tuổi

buồn ...
đã 3 năm sinh nhật không có em ...
sao rắc rối cứ đêns đúng vào những ngày như thế
thảo nào ... năm nay em đã tặng quà anh trước ...
buồn lắm em à
 
Tài ơi... em vẫn sẽ mãi yêu anh dù tình cảm anh có thay đổi... em sẽ yêu anh trong trái tim mà anh làm em bị tổn thương...
 
Đi me ông trơi ông thich trêu tôi ko ông thich cha đap tôi ko ông la đô đêu cang hu hu hu :((
 
Trong lòng luôn nghĩ đến một câu nói "yêu một người có thể yêu bao lâu ?" là một đời? hay là một tíc tắc? anh không biết, bởi vì vẫn đang yêu, bởi vì chưa quên được em. Yêu một người, rốt cuộc có thể yêu bao lâu? mà cần phải yêu bao lâu? để đến lúc nhớ lại anh không cảm thấy đau lòng, cần phải yêu bao lâu, để đến lúc nhớ lại không còn rơi nước mắt ?

Yêu một người, rốt cục có thể yêu bao lâu? để quên một người rốt cục phải chờ đến khi nào? anh không thể chứng minh, bởi vì vẫn đang yêu em, vì còn yêu em hơn thế nữa, còn là bởi trái tim anh vẫn đang đau. Không biết nhiều năm sau, vào lúc trăng lên, anh nhớ em, lúc anh nhớ đến em, không biết anh có còn đau lòng. Nếu như có thể để anh biết, có thể yêu em bao lâu? nếu như có thể để anh hiểu, sẽ phải đau khổ trong bao lâu? Nếu như anh có thể biết tình yêu của anh kéo dài đến lúc nào, nó có bao nhiêu điều tốt đẹp ?. Trong lúc yêu em, anh sẽ yêu em hết mình, để đến lúc không còn yêu em nữa, thì anh hoàn toàn có thể quên em đi. Thế nhưng, anh chẳng thể vượt qua nổI thời gian, anh cũng không biết cách đi đến tương lai, anh không biết phải đến thời điểm nào, mới có thể hoàn toàn quên em đi.

Anh đã từng nói với gió, với trăng, nói với lòng mình rằng đã "anh đã quên em". Anh đã từng ở trong đêm tối, trong giấc mơ, tự nói với chính mình rằng "anh đã quên em". Thế nhưng, nước mắt vẫn rơi sau mỗi giấc mơ, vào lúc nắng vàng rực rỡ vẫn đột nhiên nhớ đến em, đột nhiên chờ đợi trong vô vọng, và trong lúc chờ đợi, nước mắt anh lại lăn đầy trên má. Anh vẫn sẽ ở trong câu chuyện tưởng như bình thường ấy, đau thấu tận tim gan.

Nếu như trong lúc yêu, có thể yêu hết mình một lần, thì nếu như không còn yêu nhau nữa, sẽ hoàn toàn có thể quên nhau đi. Nếu như lúc tình đã yêu lìa xa rồi, có chăng phút ra đi quay đầu lại, sẽ thấy nó có bao nhiêu điều tốt đep. Tại sao trên đường đi, vẫn cần có lúc quay đầu nhìn lại, vì sao lúc tình yêu kết thúc rồi, mà vẫn cần phải nhớ lại, vì sao tình yêu đến, vì sao tình yêu lại ra đi ?.

Yêu một người, là dùng trái tim hay là dùng nước mắt? yêu một người, là yêu một đời hay chỉ yêu ngắn ngủi? Thiên trường địa cửu rốt cuộc là gì, là bên nhau một đời hay là chờ đợi một đời ? Nếu như một đời cũng không chờ được, thì sao còn thề yêu, nếu như đã yêu một đời mà không hề quay đầu nhìn lại, vậy thì tình yêu hay là thiên trường địa cửu đây ?

Anh vẫn cứ tin thiên trường địa cửu, một đời chờ đợi, có lẽ cũng sẽ không chờ đợi đến lúc quay đầu nhìn lại tình yêu đã qua. Nếu như đã có chờ đợi, thì tất đã có một khoảng thời gian rất dài hoài niệm. vậy thì cho dù bao nhiêu năm sau, anh nhớ lại, vẫn sẽ có một phần thuộc về quá khứ chờ mong.

Yêu, là vượt qua thiên trường địa cửu. Nếu như nhiều năm sau, ở nơi sâu thẳm của trái tim vẫn có một không gian thuộc về em, ở nơi sâu thẳm của trái tim vẫn có một phần thuộc về tình yêu thời thanh niên, vẫn thấy cảm động. Thì tình yêu đó cũng đã là thiên trường địa cửu rồi.

Yêu thì bất kể yêu bao lâu!

-lượm-

Yêu 1 người có thể yêu bao lâu ????
 
1 khoảng trống. Làm sao có thể lấp đầy khoảng trống đó cũng như sửa chữa 1 lỗi lầm. Có lẽ mình nên làm việc mà từ lâu mình phải làm rồi mới đúng
 
tôi muốn nói rằng tôi mệt mỏi lắm ... tôi buồn lắm ... nhưng sợ thế là mình yêú đuối

tối muốn nói rằng tôi sẽ quên em đi ... nhưng thế chỉ là ngụy biện

tôi muốn sẽ thực sự quên em ... nhưng tôi sợ ngày mai tôi sẽ lại luyến tiếc

tôi phải làm gì đây

kiếm đủ thứ việc để cho mình bận rộn hơn

nhưng sao trong đầu vẫn luôn có một chỗ trống để nghĩ về em như thế

đồ độc ác
đồ tàn nhẫn
biến đi
sao cứ lúc nào cũng trốn tránh trong đầu ta như thế
ác lắm
sợ lắm rồi
biết không hả

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
 
Anh luôn (luôn) không phải là người toàn diện, Anh cũng không thể lúc nào cũng đoán được em nghĩ gì...

Người bình thường luôn mắc những lỗi bình thường!

Và cho dù là thế này hay là thế khác, anh vẫn muốn em chia sẻ với anh những suy nghĩ của em... và ngược lại!!!

Rất khó chịu!!!
 
anh xin lỗi nhưng anh thật sự ko làm đc .....ko thể nào ,em tin hay ko cũng đc ! với em anh đã cố gắng lắm rồi .Anh ko biết nói với em điều gì cả ? dù anh là 1 kẻ rất ích kỹ trong tình yêu ,nhưng anh thề rằng trong lòng anh vẫn mong em đc hanh phúc . con đường em đã chọn thì em phải cố gắng mà đi tiếp . a chỉ ủng hộ em = niềm tin và những gì mà anh có . em hãy sống thật hạnh phúc để anh ko còn đau khổ . because i miss you
 
Em rất tôn trọng anh ! Tôn trọng tình cảm của anh dành cho em !

Và em cũng đã nói với anh rồi, đừng quá nuông chiều em, em sẽ hư.

Tính em thế nào, hình như nhiều lúc em còn ko thể hiểu nổi, nói gì anh...

Em hay giận, nhưng rất mau quên, vừa giận đó, lại có thể cười ngay, nếu anh biết cách chọc cười em ...

Đừng ngại khi nói 1 câu gì đó, đừng để suy nghĩ của em lấn át suy nghĩ của anh, đừng để em điều khiển cuộc sống của anh, đừng để những gì em nói đều đúng (vì đôi lúc nó vẫn sai) ... Anh có làm được ko?

Có lẽ em cần thời gian để suy nghĩ lại những hành động của mình. Có thể em đã hơi quá với anh hoặc ko phải là "có thể" mà là "rất" ... Có lẽ ...
 
hôm nay xin nghỉ chỗ kia 1 ngày để đi phỏng vấn ở 2 chỗ khác.
Chỗ đầu tiên thì hổng thích chút nào vì chủ là người Việt. Sorry phải nói thế. :| Vào toàn hỏi những câu hỏi đời tư, chả ăn nhằm vào việc làm. Càng ngày càng không thích chính nơi mình đến :-<
chỗ interview thứ 2 rất vui .. kaka boss người Mỹ, vui vẻ, dễ tính.. vào interview 5 phút là xong, mướn liền. Giờ chờ cho cái residency xong rồi dọt qua đây, bên kia nản quá ;;)
 
:(( Sometimes, I miss you.
::) Sometimes, I see you.
>:P Sometimes, I hate you.
X( Sometimes, I mad at you.
:x In all times, I love you.

Come on girl. I won't leave you standing there alone. :-*:-*:-*
 
Tim em cứ đau hoài, anh hok thấy làm điều này.... em rất đau hok...?... Em ước được 1 lần 2 ta sẽ là của nhau dù cho chúng ta mới 19 tuổi, em sẽ không hối hận bởi vì em yêu anh...
 
hic hic hic
cái tội lùn
mua scrubs mặc đi làm
áo thì vừa
quần thì rộng rinh, phải buộc dây ở bụng lại :))
còn quần thì khỏi nói .. bọn mỹ làm gì mà bự con thế ta ? :-/
giờ phải ngồi may tay cho quần ngắn lên bớt ..
lần đầu tiên may đồ .. đường chỉ méo xẹo
nhưng kệ, tự nhiên cảm thấy đúng là câu "vợ ngoan hiền" ghê :'>
 
Đại học thì đã bỏ,người y thì không có,sống xa gia đình,mình quyết định.......tẩy tóc trắng :))
 
Back
Top