Nhật ký box Tâm sự (tính đến ngày 20/05/2009)

biết là sẽ rất khổ nhưng rồi cũng phải đối mặt. Buồn quá, mún khóc.
đau lắm, có bik ko ấy?
vì sao để mình khổ vậy? thà rằng chúng mình đừng quen nhau.
cry roài :D
 
lại nữa ... sao em lại phải gánh chịu quá nhiều những khó khăn như thế ??? em có làm gì sai đâu ? em chỉ muốn có 1 cuộc sống bình thường ... chỉ đơn giản là đi học và đi làm .. . tại sao lại khó đến thế ... bao giờ em mới thoát đc khỏi cái gia đình đó ??? anh xót lắm ...
 
Ngồi nghe nhạc. Mong rằng có thể vơi đi nỗi nhớ, nhớ 1 người làm mình buồn.
đó gần như là động lực cuối cùng của mình, làm sao mình vượt qua nổi đây?
càng nghe càng nhớ về những ngày vui vẻ ::(
muốn ko đau và ko hề muốn quên, đang nhớ kinh khủng.
nhưng muốn k đau thì phải quên, ko thể làm được :|
 
suy nghĩ :21 tuổi vẫn thế,may mắn hơn nhiều người,phải buớc như thế....
buớc 1: học
buớc 2:kiếm tiền
buớc 3:cưới vợ
buớc 4:nuôi con
buớc.....
bây giờ là 1 giờ 28 phút AM
 
Em xin lỗi anh, vì tất cả ...

Em biết mình xấu xa, độc ác, ích kỷ, em biết trái tim em còn đập nhưng mạch em hình như ngừng rồi ...

Em có sai ko? Em sợ quá, bóng tối ko đủ sức che dấu em, em quằn quại trong đau đớn, dằn vặt mình trong nỗi cô đơn ...

Em sẽ ân hận, có lẽ đó là cái giá phải trả cho em ....

E y a !

Dằn vặt ...

Nước mắt ...

E xl !
 
Mỗi ngày trôi qua, vẫn khuôn mặt ấy, vẫn nụ cười ấy.......Dù lòng vẫn yêu, nhưng tất cả chỉ còn là dĩ vãng..

Dấu chấm là để kết thúc một câu chuyện, hay là để tiếp tục một đoạn mới ??
 
Bạn chí thân của mình ra Bắc ::)
Cầu mong mọi chuyện êm xuôi, kể cả chuyện "Volcano" :p
 
Haizzz , hôm nay t6 ngày 13 , đi học thì đc nghỉ , trên đường về mưa to ko nên tắm mưa , bị ông già đâm vào ...
 
hơi bị shock

có những điều ta nghĩ mi cũng giống ta, cũng nghĩ điều đó thật đặc biệt. Nhưng cuối cùng thì ta biết ra rằng ko fải thế, ta biết ra rằng mi coi nó như những thứ tầm thường, ko hề có ý nghĩa... ta shock.... uh, thì cũng fải có cảm giác chứ, vì đó là lần đầu tiên mi ở cạnh ta... mi cũng từng nhắc với ta...

hôhô, thời gian ta giữ những kỉ niệm đó cũng lâu, có ~ lúc ta bất chợt mỉm cười một mình... còn hôm nay ta nhận ra rằng khi trong ánh mắt mi có 1 ng khác, thì tất cả đối với mi là vô nghĩa :))

thật là đáng để cười
tại sao qua bao nhiêu thời gian mà ta cứ cố ko nhận ra?
 
Back
Top