Mới lục lại bài thơ của sis Vi POSTED

, post lại vì thấy đồng cảm :)
Có cánh hoa nào mà không tàn úa
Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao
Có cuộc đời nào không xuống thấp lên cao
Có môi nào không rung lên vì tiếng nấc!
Có những khoảnh khắc dù trong gang tấc
Vần như trăm nghìn dặm xa xôi
Và có những chiều em cảm thầy đơn côi
Hãy về đây dựa vai anh mà khóc
Kể cho anh chuyện đời khó nhọc
Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
Vì anh suốt đời là một sân ga
Đón nhận buồn vui từ tàu em chở đến
Dù có một ngày con tàu em thay bến
Nhưng sân ga cũng vẫn sẽ còn đây
Và khi nào sầu nặng dáng em gầy
Hãy về đây dựa vai anh mà khóc
Kể cho anh nghe rằng người đời lừa lọc
Sớt bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
Anh sẽ vỗ về: Dù mất cả trần gian
Em vẫn luôn có bờ vai anh để khóc
Em sẽ không bao giờ lẻ loi cô độc
Em sẽ không bao giờ thiếu một vòng tay
Em sẽ không bao giờ thiếu một bờ vai
Khóc đi em dựa vai anh mà khóc
Có thể một ngày mình sẽ xa nhau...
Bởi vì Anh? vì Em? hay vì ai đó?
Những dấu hỏi tình yêu vẫn muôn đời bỏ ngỏ
Tìm đâu câu trả lời!
Có thể một ngày mình sẽ xa rời...
Để lời hứa xưa rơi vào nơi quên lãng
Chỉ còn một người trong bóng chiều nhập nhoạng
Choáng váng nỗi đau
Có thể một ngày... mình không còn là của nhau
Ánh mắt cũ rồi cũng thành xa lạ
Thời gian cứ trôi mà dòng đời hối hả
Cả nỗi đợi chờ có thể sẽ quên đi
Có thể một ngày... cộng hết nỗi chia ly
Cũng chẳng đủ để hoà thành nước mắt
Cái nắm tay từng một thời rất chặt
Vậy mà rời nhau hờ hững thở dài !
Có thể một ngày... có thể lắm ngày mai
Nhưng điều đó mãi chỉ là "có thể"
Khi chúng mình đủ niềm tin hơn thế
Sẽ làm nên điều "không thể" trong đời. "