[spoil]
Chợ Oasis, khu chợ lâu đời nhất Old Flower, hình thành từ những năm đầu khu chợ được xây dựng. Khởi đầu nó chỉ là vài hàng quán rong được dựng quanh một cái đầm nước lớn rồi khi mọi thứ dần hiện đại và mở rộng, nó cũng phát triển ra theo. Bây giờ Oasis đã thành một khu vực rộng lớn với nhiều con đường, hàng quán và sạp quanh cái đầm giờ đã là hồ nước khổng lồ.
Ở Oasis người ta có thể tìm thấy mọi thứ nếu bạn muốn tìm. Mọi thứ linh tinh từ nhỏ như viên kẹo cho đến to đùng như con voi, tất cả đều được bày bán ở Oasis. Dĩ nhiên với những thứ đặc biệt khác thường thì phải biết chỗ mua và giá cả. Bạn không thể đi loanh quanh và nó hiện ra ngay trước mắt bạn được.
Các gian hàng được chia ra từng khu. Khu thực phẩm, khu quần áo, khu áo giáp, khu vũ khí, khu trang sức, … rất nhiều những sạp hàng quán, nhà cửa trải dài thành vòng tròn bao quanh hồ. Bên cạnh đó lực lượng hàng rong, loại cơ động di chuyển nhanh, gọn nhẹ, xuất hiện khắp nơi, giao dịch thuận mau chóng làm ngôi chợ thêm phần náo nhiệt và phức tạp. Minos nghĩ khó mà tóm được họ trong cái chợ bề bộn này.
Vị cảnh sát trưởng cùng người cộng sự tiến vào chợ. Người đi lại tấp nập và nhộn nhịp. Minos biết rằng ngôi chợ có một đại bộ phận những người không phải người cư trú và buôn bán. Một số con người cũng quen biết và buôn bán với họ, vì lợi ích của những người không phải người mang lại rất lớn.
Các cô gái mất tích có thể mua hàng ở đây. Và vì lý do gì đó, họ đã mua hàng của một người nguy hiểm. Món hàng họ mua có thể yểm ma thuật hay chính họ đã bị người bán hàng lừa phỉnh. Nó khiến họ ra khỏi nhà và mất tích. Đó là lý luận của anh trên đường đến chợ.
Nhưng Minos không dò ra bất cứ manh mối nào ở nhà họ. Vậy thì món đồ này đã được họ mang theo. Minos nghĩ đến hai thứ các cô gái có thể quan tâm khi đi mua hàng: Quần áo và trang sức. Hai món hàng đầu danh sách hàng hóa mua sắm của các cô gái. Thuận lợi và dễ dàng mang ra khỏi nhà. Người nhà đã xác nhận việc họ không mang thoe bất cứ đồ dùng nào khi ra khỏi nhà.
Nghĩ là làm, anh xoay sang bảo Roy:
-Cậu đi xem khu vải vóc và trang phục nhé. Tôi sẽ đi qua khu trang sức và mê tín.
-Vâng thưa cảnh sát trưởng. Roy gật đầu và nhanh nhẹn đi về con đường vải vóc.
Minos bắt đầu tiến về con đường mỹ nghệ trang sức và những đồ mê tín. Nhưng khi đi ngang con đường thực phẩm anh lại lóe lên ý nghĩ khác. Các cô gái có thể cùng ăn thứ gì đó. Nó cũng là một manh mối quan trọng. Bước chân Minos rẽ sang khu thực phẩm.
Sau khi đi dạo qua mười mấy dãy hàng tươi sống và thực phẩm đủ loại tôm cua cá thịt, Minos chú ý đến quày hằng của ba người khác nhau.
Một là tay chủ hàng thịt hói đầu với tóc mái hai bên, phốp pháp, mặc tạp dể trắng nhơ bẩn dính đầy máu của súc vật. Con dao phay to bản của lão giơ lên chặt xuống đều đặn những miếng thịt trên cái thớt một cách thuần thục và phát ra những tiếng cồm cộp.
Hai là cô gái bán hàng hải sản. Cô có làn da trắng và mái tóc đen mượt dày dài đến hông, có nụ cười vô cùng quyến rũ và giọng nói thánh thót. Cá tươi và cô chủ hàng xinh xắn khiến hàng cô ấy khách bu lại nườm nượp.
Ba là tay ốm nhách, khuôn mặt xương như người ốm đói lâu ngày. Hắn cũng bán thịt như người đàn ông mập nhưng có vẻ không sành như ông ta vì Minos ngửi thấy vài món đã thiu. Tuy vậy mà anh vẫn thấy nhiều người lại mua những món ôi thiu ấy. Tất nhiên là hắn không bày những món ấy trên bàn vì trên đó toàn là hàng tươi ngon. Sở dĩ anh biết điều này vì khứu giác tinh nhạy của mình. Hắn lấm lét nhìn anh cảnh giác khi thấy anh ngó nghiêng gian hàng của hắn.
Minos nhanh nhẹn rời khỏi con đường đó. Họ không phải là người thường. Anh chắc chắn thế. Nhưng linh cảm của anh cho biết họ không dính líu đến việc này. Khứu giác của anh tin tường. Anh có thể lần theo các cô gái. Nhưng thời gian đã lâu và mưa luôn là thứ hữu hiệu nhất trong việc xóa bỏ dấu vết. Minos chỉ còn biết tự trách mình thôi.
Minos tiếp tục đi đến dãy hàng quán đồ ăn nhưng khi đi ngang khu bán trái cây thì anh lại dừng chân. Một đám đông đã thu hút anh. Anh nhìn về phía đó.
Thoáng nhìn anh thấy đó là một vụ cãi vả, giữa 3 thanh niên và một cô gái trẻ, dường như đó là cô chủ quầy trái cây sau lưng cô. Minos tiến lại gần.
Cô chủ quầy trái cây có đôi mắt nâu to tròn và mái tóc xanh lá mượt mà, mặc chiếc váy thôn nữ dài màu xanh lá có buộc cái tạp dề trắng. 3 thanh niên người tầm thước, tóc đen dáng điệu hùng hổ. Đứng trong đám đông, Minos biết họ cự cãi về việc tiền thuê quầy tháng. 3 thanh niên đòi cô gái phải trả thêm tiền tháng trong khi cô gái phân trần rằng đã mua cả quầy.
-Một lần nữa. Tôi bảo cô có trả không ? Một người bực tức.
-Tôi cũng nói lần nữa rằng tôi đã mua trọn chỗ này rồi. Tôi không phải trả thêm bất cứ khoản tiền nào. Cô gái chống nạnh lên tiếng.
-Đó chỉ là tiền thuê hàng thôi. Cô còn phải trả phí mỗi tháng nữa.
-Tôi không nghe việc đó. Tôi chỉ biết đã trả đủ tiền và chỗ này thuộc về tôi. Cô gái cãi lý.
-Sao cô ngang ngược vậy ?
-Đó là qui định của ngài Vonheir.
-Rốt cuộc cô có trả thêm không ?
3 thanh niên mỗi người nói một câu áp đảo cô gái.
-Tôi không trả đấy. Cô gái hất đầu thách thức.
3 thanh niên tím mặt giẫn dữ. Họ hầm hầm tiến lại. Có vẻ như họ sắp sửa phá banh quầy hàng của cô gái. Minos không thể để chuyện này xảy ra đặc biệt là ngay trước mặt anh. Quản lý chợ không phải phận sự của anh nhưng anh không cho phép bắt nạt một cô gái trước mắt anh.
Anh biết chợ cũng như một xã hội thu nhỏ; có luật lệ thay vì luật pháp, có các hội đoàn, tổ chức, trên tất cả là các tay trùm quản lý khu, bảo kê,… Anh biết luật và không muốn xen vào.
Nhưng để một cô gái bị ức hiếp không phải thói quen của anh. Bằng trực giác của mình, anh biết một trong ba thanh niên kia không tầm thường và cả cô gái kia cũng thế. Cãi vã sẽ thành gây lộn. Gây lộn sẽ thành đánh nhau. Đánh nhau tất có thương vong. Vậy là phòng anh lại thêm mớ việc và hồ sơ bề bộn. Nếu không muốn rắc rối ngày sau tốt nhất là nên ngăn cản ngay giờ. Minos tiến ra mở miệng can thiệp.
-Có chuyện gì vậy Tazana ? Giọng nói một cô gái mang theo sự giá lạnh vang lên đằng sau anh.
Minos nhìn lại. Kẻ can thiệp trước anh là một cô gái trẻ và cô vừa vẹt đám đông tiến ra chỗ cô gái bán hàng. Cô gái mới đến này có mái tóc dài xoăn bồng bềnh màu xanh dương và đôi mắt xanh lam quyến rũ. Cô gái ăn mặc nhẹ nhàng với áo thun ngắn tay trùng màu tóc, áo khoác ngoài đen và chiếc váy thun ngắn màu đen, trông vừa nữ tính vừa năng động. Điều Minos làm lạ là cô gái đeo một cái băng đô ren trắng trên đầu, thứ anh thấy ở những cô hầu hay phục vụ bàn.
-Froxi! Bọn này tự nhiên đòi thêm tiền. Cô chủ hàng tên Tazana vừa gọi tên cô gái mới đến vừa chỉ tay vào ba tên thu tiền.
Cô gái tóc xanh Froxi hiểu ngay vấn đề. Cô liếc nhìn ba người kia.
-Sao các anh lại muốn thêm tiền ? Tôi đã mua chỗ này rồi mà.
-Đó là qui định mới thưa cô. Mọi chủ hàng đều phải trả thêm tiền. Một người trả lời dè dặt.
-Qui định của ai ? Froxi hỏi.
-Của ngài Vonheir.
-Tôi chưa nghe thứ qui định mới này. Froxi nói;
-Các anh về đi. Tôi phải nói chuyện với ngài ấy đã.
-Cô đùa chúng tôi chắc ? Một người kêu lên.
-Vậy các anh muốn sao ? Froxi nhìn 3 tên kia. Không hiểu sao Minos lại thấy ánh nhìn của cô trở nên lạnh lùng khác hẳn hồi nãy
-Trả tiền đi rồi chúng tôi sẽ đi ngay. Không thì bọn cô sẽ hối tiếc. Một tên cao giọng.
-Hối tiếc vì điều gì ? Froxi nói thản nhiên nói.
-Cô… Hai tên sững người. 1 tên đã dợm chân bước lên.
Minos biết rằng cô gái tên Froxi kia không tầm thường nhưng người như anh sao lại để hai cô gái bị hoạch họe chứ. Minos tiến ra mở miệng.
-Này.
-Có chuyện gì mà ồn ào vậy ? Giọng sang sảng cất lên át tiếng anh. Kẻ can thiệp thứ 3 vừa xuất hiện.
Minos nhìn lại kẻ can thiệp thứ 3. Hắn là một người đàn ông hơi mập và lùn, có lẽ trên 40, tóc đen và râu cằm nhọn, mặc một bộ quần áo kiểu phương Đông đắt tiền.
Đi cùng ông ta là hai cô gái tóc dài. Một cô tóc đen mượt xõa ngang hông, cô còn lại tóc vàng thắt thành hai bím dài. Cả hai đều trẻ trung đôi mươi và Minos không khỏi buồn cười vì trang phục hai cô gái đang mặc. Cả hai đều đeo băng đô trắng, mặc bộ váy đen cổ tròn, cần cổ đeo vòng vải ren đen, ngực áo màu trắng cài bằng những cúc áo. Hai cô gái này đích thực là hai cô hầu gái của người đàn ông kia. Vẻ đẹp hai cô gái này khỏi bàn cãi. Minos có thế nói họ không kém gì Froxi hay Tazana cả. Duy chỉ có điều sắc mặc họ thật lạnh lùng.
-Ngài Vonheir. Ba gã thanh niên lập tức cúi chào khi thấy người đàn ông.
Ngay khi cái tên được thốt ra, Minos biết mình vừa gặp một người không phải tầm thường. Vonheir, người điều hành khu Đông chợ Oasis lại đang đứng trước mặt anh. Theo hiểu biết của anh, những tay quản lý bảo kê này rất khó gặp và khó nói chuyện. Minos không ngờ lại gặp một người ngay đây, lại là một tay lùn béo mập. Và đã có thân phận không tầm thường như thế thì ắt hẳn không thể thiếu những người bảo vệ xung quanh. Hai cô gái đi cùng chắc đảm nhiệm việc này. Đã chọn hai cô hầu gái này thì họ cũng không phải tay vừa.
Vonheir không có vẻ gì để ý đến lời chào kính cẩn của ba thanh niên. Có vẻ mắt ông ta sáng lên khi thấy Froxi.
-A! Froxi. Thật tình cờ. Dạo này cô khỏe không ?
-Cám ơn ngài Vonheir. Tôi vẫn khỏe. Froxi nở một nụ cười quyến rũ chết người.
Minos thấy Vonheir ngây dại sau nụ cười đó. Ông ta hớn hở:
-Sao lâu quá cô không ghé tôi chơi ? Tôi vừa mua nhiều món hay lắm.
-Tôi đang dự tính đến chỗ ngài đây.
-Thật thế à. Vinh hạnh cho tôi quá. Cô tìm tôi vì việc gì vậy Froxi thân mến ? Vonheir xoa tay hồ hởi.
-Tôi nghe nói ông định thu tiền tháng với chỗ bạn tôi nên tôi muốn đến hỏi cho ra lẽ ấy mà. Froxi chỉ tay vào ba thanh niên.
Vonheir nhìn ba thanh niên một cái rồi nhìn sang cô bạn Froxi thì hiểu ra ngay vấn đề. Ông ta cúi mình khoác tay chào Tazana:
-Vậy ra đây là cô bạn Tazana của cô sao ? Chào cô Tazana. Rất hân hạnh được biết cô.
Tazana ngạc nhiên khi thấy người như Vonheir chào mình kiểu lịch sự như thế. Cô liếc thấy Froxi tủm tỉm cười. Cô cũng nhún mình chào lại cho phải phép:
-Không dám thưa ngài Vonheir.
Rồi với vẻ lịch thiệp và tử tế, Vonheir xoay sang ba thanh niên nói:
-Các ngươi làm việc khác đi. Gian hàng của cô Tazana đây không cần thu tiền nữa. Bây giờ và mãi mãi về sau.
Tazana tròn mắt ngạc nhiên vì sự ưu đãi bất chợt của Vonheir trong khi ba thanh niên rút ngay tức khắc.
-Ngài thật tử tể, ngài Vonheir. Froxi cười, có vẻ như cô khen ngợi việc làm của Vonheir.
-Không có chi cô Froxi. Nếu sớm biết cô Tazana đây là bạn cô thì sự việc đâu có bát nháo thế này đâu. Vonheir xởi lởi nói.
-Bây giờ biết cũng đâu muộn ngài Vonheir.
-Đúng vậy. Vonheir đồng ý rồi nói với Tazana;
-Tazana. Khi nào rãnh cô ghé tôi chơi nhé. Tôi có trà rất ngon.
-Cám ơn lời mời của ngài. Khi nào rãnh tôi sẽ ghé thử. Tazana dè dặt nói. Cô không tin được rằng ông ta lại ăn nói thân mật với cô ngay lần đầu gặp mặt thế này.
-Cô thì sao Froxi ? Ghé nhà tôi làm tách trà nhé.
-Khi khác vậy ngài Vonheir. Tôi đang bận việc. Froxi mỉm cười từ chối.
-Lại công việc cho ông chủ Bruno của cô chứ gì. Vonheir càu mày;
-Ông chủ gì mà cứ sai cô hết việc này đến việc nọ. Chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả. Cô cứ nghỉ quách việc ở quán đi. Sang chỗ tôi mà làm.
-Cám ơn lời mời của ông nhưng tôi vẫn thích làm ở quán tôi hơn. Froxi nhã nhặn đáp.
-Ừ, thôi vậy. Nhà tôi luôn rộng cửa đón cô, Froxi. Vonheir buồn ra mặt.
-Nhất định tôi sẽ ghé chơi ông Vonheir. Froxi nói khéo.
-Cô nói rồi đấy nhé. Vonheir vui mừng;
-Tôi đi công việc đây.
-Chào cô. Chào Tazana.
Vonheir chào hai cô gái rồi ngoắc ngón tay. Hai cô bảo vệ hầu gái liền đi ngay theo sau ông ta. Thoáng cái họ đã mất hút trong đám đông.
Minos thở phào nhẹ nhõm. Không có rắc rối thật là tối. Nhưng điều làm anh ấn tượng là cô gái tên Froxi kia. Cô ấy thật lạ lùng. Giải quyết mọi chuyện thật điềm tĩnh, phong thái đĩnh đạc khoan thai, bình tĩnh trước sự việc. Anh nghĩ nếu có đánh nhau thật hẳn cô cũng giải quyết một cách ổn thỏa. Cô gái Froxi làm anh thấy tò mò. Anh tiến lại giả vờ lựa hàng để nghe cuộc nói chuyện của hai cô gái.
-Cậu quen ông ta à Froxi ? Tazana hỏi.
-Ừ. Có chút quen biết. Froxi vuốt mái tóc mình.
-Quen thế nào ?
-Quen là quen thôi. Thế nào là sao ?
-Mình thấy lạ lắm. Ông ta có vẻ thân thiết với cậu. Ông ta là người thế nào vậy Froxi ?
-À, một người xấu tính nhưng không xấu bụng. Froxi mỉm cười.
-Nghĩa là làm sao ? Tazana nhíu mày.
Froxi bật cười lớn đồng thời vỗ vai cô bạn:
-Cậu thử đến nhà ông ta thì biết liền thôi.
-Cậu đến rồi à ?
-Dĩ nhiên. Không thì làm sao mình quen ông ấy được.
-Sao ông ta dễ dãi với mình thế khi biết mình quen cậu. Các sạp hàng quanh đây đều phải trả thêm tiền mà. Tazana nhíu mày;
-Nói mau cậu và ông ta có việc gì thế ? Cô đột nhiên quát lên.
-Chẳng có gì đâu Tazana. Froxi nói và với tay lấy một quá táo đỏ lau chùi.
Tazan đột nhiêm nắm tay lại rồi cô lại bỏ tay thở dài:
-Mình muốn đánh cậu một cái nếu cậu không cho mình biết sự thật này nhưng mình biết sẽ đau tay lắm.
Froxi bật cười khoái chi. Cô ôm chầm lấy cô bạn:
-Cậu cứ đánh mình nếu cậu thích. Mình sẽ không đánh lại đâu.
-Buông mình ra đi. Kì quá. Tazana vùng vằng xấu hổ đẩy Froxi ra.
Froxi bật cười lớn khi bị Tazana đẩy ra.
-Froxi. Không lẽ cậu và ông ta đã … Tazana ngỡ ngàng nhìn Froxi, mắt cô gái đỏ lên.
-Ồ, không đâu Tazana. Froxi cười nắm vai cô bạn;
-Không như cậu nghĩ đâu. Mình chỉ làm một vụ giao dịch nhỏ thôi.
-Là gì hả Froxi ? Cậu phải nói cho mình biết. Tazana gạn hỏi. Nếu chuyện khủng khiếp vì cô mà đến với cô bạn mình, cô sẽ không biết phải làm sao đây.
Vẻ mặt lo lắng của Tazana làm Froxi bối rối. Cô biết phải giải thích rõ vụ này. Nhưng liệu Tazana có chấp nhận. Froxi hắng giọng và bỏ sự đùa cợt.
-Mình góp thêm một số tiền nhỏ để phụ cậu mua căn nhà và sạp hàng thôi.
-Không lẽ tiền mình dành không đủ sao Froxi ? Tazana mở to mắt.
-À, nó thiếu chút đỉnh nên mình bù vào thêm thôi. Froxi nhún vai.
Chút đỉnh. Mà lại mua được cả căn nhà với vườn rộng thênh thang và cả sạp hàng ở chợ Oasis nữa. Chút đỉnh này là cả gia tài. Tazana biết chắc điều đó. Nhưng cô biết Froxi sẽ không nói số tiền này là bao nhiêu. Froxi muốn cô nghĩ rằng mọi thứ cô có được ngày nay đều là nhờ công sức của chính cô. Cô trân trọng sự giúp đỡ âm thầm này.
-Froxi. Cậu đối với mình thật là… Tazana đỏ hoe mắt.
-Ôi, Tazana. Chẳng có gì to tát đâu. Froxi xua tay.
-Cậu tốt quá Froxi à. Cậu đã mua nhà rồi lại còn mua sạp hàng cho mình nữa.
-Thôi nào Tazana. Tiền bạc có nghĩa lý gì đâu. Froxi tiến lại nắm vai cô bạn an ủi.
-Sao cậu tốt với mình quá vậy Froxi ? Tazana rơm rớm nước mắt.
-Vì mình rất quí cậu Tazana à. Cậu là bạn thân nhất của mình. Froxi móc túi lấy một cái khăn tay nhỏ ra đưa cho cô bạn.
Ánh mắt Tazana mỉm cười. Cô nhận chiếc khăn lau mắt rồi nói:
-Froxi, cậu biết không ? Cậu rất lạnh, lạnh ghê lắm nhưng trái tim cậu rất nồng ấm đó.
-Thôi mà Tazana. Froxi đỏ mặt.
-Chắc đó là món tiền lớn phải không ? Tazana hỏi.
-Không đâu Tazana. Mình bảo chỉ góp phần nhỏ thôi mà.
-Cậu giàu lên từ bao giờ thế Froxi ? Tazana nheo mắt.
-Mình giàu từ lâu rồi Tazana. Froxi ỡm ờ đáp.
-Thế mà mình không biết đấy.
-Giờ biết cũng đâu muộn.
-Một cô gái giàu có như cậu sao lại đeo băng đô thế kia ? Tazana tủm tỉm cười.
-Kệ mình. Đó là quyền của mình. Froxi lúng túng.
-Ừm. Quyền của cậu. Cậu chứng tỏ mình vẫn là cô phục vụ quán Satan Blood chứ gì. Tazana trêu chọc.
Minos chấn động. Cô gái Froxi này làm việc cho quán Satan Blood sao. Đó chẳng phải là tên quán bạn anh nhắc tới là gì. Cô gái phục vụ, khả năng kì lạ, cách xử trí tình huống. Lẽ nào Froxi là người đó.
-Đâu có. Chỉ là lúc thay đồ mình quên bỏ nó thôi. Froxi tiếp tục thanh minh.
-Sao giờ không bỏ đi ? Tazana hấp háy mắt.
-Giờ bỏ cũng có làm gì được đâu. Cậu thật là… Froxi tỏ vẻ phật lòng.
-Ừ. ừ. Tazana không chọc bạn nữa, cô thắc mắc;
-Hôm nay có việc gì mà cậu đến đây thế ? Chưa đến hạn mua hàng mà ?
-Mình đến vì việc khác. Froxi lắc đầu.
-Việc gì ?
-Những lá bùa, Tazana à.
[/spoil]