[spoil]
Tối đó tôi lại cởi bỏ cái áo hầu bàn và vận vào cái váy ưa thích. Tôi thẳng tiến đến số 115 phố Calla, nhà của Salin.
Calla là con đường nhỏ, cả con đường chỉ có mươi hai ba căn nhà. Nhưng đây là 1 trong những con phố sang trọng và giàu có bậc nhất ở Old Flower vì chủ nhân ở đây toàn là những tay giàu sụ. Những ngôi nhà ở đây đều kiên cố và xinh đẹp. Hàng rào sắt với mũi nhọn chỉa lên trời đầy hoa và dây leo đu bám.
Tôi vừa đi vừa quan sát khu phố. Lúc sáng tôi có ngó sơ qua nhưng đây là ban đêm nên tôi phải quan sát thật kĩ vì chốc nữa đây nếu xảy ra sự cố thì còn biết đường mà sửa. Cũng may đêm nay trời không mưa.
Con đường sáng trưng với dãy đèn do được ưu ái. Hai đầu con phố là hai căn gác nhỏ dành cho mấy tay bảo vệ. Khu quí tộc bao giờ cũng đặt an ninh cao. Tôi liếc sơ qua và thất vọng. Chỉ là những tay bảo vệ cấp thấp, giá mà là những người như Julien thì đỡ cho tôi biết mấy.
Rồi tôi chợt nghĩ. Nếu đám bảo vệ túc trực ở đây mà Salin vẫn gặp nguy hiểm thì kẻ tôi đang tìm không phải bình thường.
Dãy đèn sáng choang dẫn tôi đến căn nhà số 115, 1 căn biệt thự 5 tầng với vườn hoa và cây xanh rộng rãi, có cả đài phun nước nhỏ nữa.
1 cô hầu gái bước ra mở cửa khi tôi bấm chuông và dẫn tôi vào phòng khách. Lúc sáng tôi đã ở đây nhưng giờ với ngọn đèn chùm trên cao, phòng khách thật lộng lẫy.
Salin đón tôi trong cái áo đầm dài đen quyến rũ nhưng vẻ mặt cô gái xinh đẹp này đầy căng thẳng và âu lo.
-Chị Froxi, em cứ nghĩ chị sẽ không đến.
-Chị đã hứa rồi mà. Tôi trấn an cô bé.
-Em lo quá. Tối nay cha em đã đi ra ngoài rồi.
Cha Salin là thương nhân buôn vải Andray Sazaro. Ông thường xuyên ra ngoài giao dịch buôn bán nên Salin thường xuyên ở nhà một mình với những người hầu.
-Đã có chị ở đây rồi, Salin à.
Salin ngồi chơi với tôi cả giờ đồng hồ. Cô bé đãi tôi 1 bữa ăn thật thịnh soạn. Nhưng tôi dùng rất ít. Không phải vì tôi giữ ý, mà vì lát nữa nếu có vận động thì no bụng thật khó chịu; với lại hầu như tôi ăn rất ít. Mỗi ngày cơ thể tôi nạp chủ yếu 1 lượng nước lớn là đủ, anh Bruno thường trêu tôi rằng nuôi tôi chẳng tốn cơm và tôi không hề khó chịu gì đến lời trêu đùa ấy.
Salin tò mò về năng lực của tôi. Chả là hồi sáng tôi phải biểu diễn chút ít để cô bé có thể tin tôi.
-Thật ra chị là người gì vậy, chị Froxi ? Cô bé thắc mắc.
-Chính chị cũng không biết, Salin à. Tôi trầm ngâm.
-Chuyện chị nói về những sinh vật kì bí có thật không hả chị ?
-Thật chứ em.
-Họ có làm hại con người không ?
-Không sao đâu em. Họ chỉ muốn sống cùng con người. Chỉ một số ít có vấn đề với con người nhưng chuyện đó có người khác giải quyết em à.
-Mấy người bảo vệ biết chuyện này không ?
-Tất nhiên rồi em à. Đó là việc chính của họ đấy. Tôi cười.
-Ghê thật! Salin rùng mình.
-Sao lại ghê ? Tôi ngạc nhiên.
-Chị thử tưởng tượng xem sống kề bên những sinh vật như vậy mà ngày này qua ngày khác thì thế nào ?
-Họ sẽ chẳng làm gì em nếu bí mật của họ được giữ kín, Salin à. Mà em sẽ chẳng kể cho người khác chị là ai đúng không nào ? Tôi nghiêm mặt đe doạ.
-Tất nhiên rồi chị Froxi. Salin nhoẻn miệng cười.
Sau khi quan sát mọi căn phòng, tôi hỏi Salin:
-Nhà em phòng nào chắc chắn nhất.
-Phòng làm việc của bố em.
-Tốt. Tối này em ngủ ở đó nhé. Tôi gật đầu.
-Còn phòng em ? Salin ngơ ngác.
-Chị sẽ làm một cái bẫy. Tôi mỉm cười.
Chúng tôi đi vào phòng ngủ của Salin. Đây đúng là căn phòng dành cho một tiểu thư quí tộc. Cái giường lớn có mái che, rèm phủ, chăn gối là loại vải và hàng cao cấp. Tuy tôi không quan tâm lắm nhưng là một cô gái, tôi vẫn thích chúng.
-Chà! Em thật sung sướng đó Salin. Tôi trầm trồ.
-Chị nghĩ vậy thật sao ?
-Em có mọi thứ mà mọi người mơ ước mà.
-Đôi lúc em lại muốn đánh đổi những thứ này để có 1 ngày không học hành, lễ nghi, làm 1 cô gái bình thường và có cha luôn bên cạnh. Salin ngước nhìn tôi buồn nói.
Tôi vuốt tóc cô bé:
-Đó là số phận mỗi con người Salin à. Chúng ta phải bằng lòng với những gì chúng ta có và nếu chúng ta san sẻ chúng, hạnh phúc của ta sẽ tràn đầy hơn.
Salin ngẩn ngơ nhìn tôi. Tôi bắt chuyện khác:
-Em biết bắn súng không ?
-Cha em có dạy em.
-Hay quá. Tôi vui mừng và móc túi bỏ vào lòng bàn tay cô bé mấy viên đạn.
-Chúng làm gì vậy chị Froxi ?
-Đạn bạc. Tôi giải thích; -Những viên đạn được phù phép để có thể tiêu diệt sinh vật hắc ám như ma cà rồng hay người sói.
-Em có thật sự phải dùng chúng không ? Salin sợ sệt.
-Phòng hờ thôi, Salin à. Chị nghĩ mình chị đủ rồi.
-Nhưng em không có súng ? Salin nói.
-Lấy trong phòng cha em đi. Tôi mỉm cười.
-Sao chị biết phòng cha em có ?
-Đó là qui luật đấy em à. Tôi đáp và tiến lại mở tủ quần áo của cô bé ra. Mắt tôi hoa lên với những váy lụa đầm áo bắt mắt nhiều màu sắc và sang trọng. Ây da, mình đang làm việc đấy nhá. Tôi tự nhủ thầm.
-Chị tính làm gì vậy chị Froxi ? Salin ngạc nhiên.
-Tối này, chị sẽ là Salin. Vẫn lựa đồ, tôi đáp.
-A! Salin vỡ lẽ và nói giọng thích thú; -Để em giúp chị.
Sau 1 hồi chọn lựa với hàng đống váy áo vứt la liệt dưới sàn và trên giường, Salin đưa cho tôi một váy ngủ dài màu hồng.
-Salin à, chị cần thứ dễ xoay trở hơn. Tôi lắc đầu và thầm nghĩ: Hẳn kẹo bông thích lắm đây.
-Thế thì chị thử cái này vậy.
Salin đưa cho tôi một cái váy khác. Cái váy đầm đen ngắn và phồng xoè ở dưới hông, đơn giản với những đường xếp nếp và ren, ít hoạ tiết và hoa văn, trông thật giản dị. Salin giúp tôi mặc nó và cột dây sau lưng. Lớp vải lụa mềm mịn láng mượt chạm vào làn da giá lạnh của tôi gây nên cảm giác gì đó thật khó tả.
Tôi xoay mình trước gương và giờ chỉ cần 1 thứ. Tôi lấy bộ tóc giả màu vàng óng ảnh mà tôi đã mang theo. Cái này tôi mượn của Ren vì biết hắn lắm đồ hoá trang. Dĩ nhiên là đổi lấy vài ly nước lọc.
-Sao hả Salin ? Tôi xoay mình về phía cô bé.
-Giờ chị mới là Salin Sazaro chứ. Salin mỉm cười.
Tiếng chuông đồng hồ vang lên báo hiệu đã 10h. Thời điểm đã bắt đầu.
-Ngủ ngon nhé Salin. Nhớ ở yên trong phòng nhé. Tôi ôm cô bé dặn dò.
-Em rõ rồi. Bảo trọng nhé chị Froxi. Cô bé cũng ôm tôi chúc lại.
Khi còn lại 1 mình, tôi dọn sạch đống đồ. Tắt đèn và lên giường nằm, tôi nhắm mắt chờ cơn ác mộng sắp đến.
[/spoil]