J_Carmine
C O N T R A
Chương IV. Black Curtain. Tấm màn đen.
Phần 2.
[spoil]
7 giờ sáng.
Anh lái xe đi ngay sau khi ăn xong điểm tâm. Anh lao đi như tên bắn giữa con đường trống vắng và u ám với hai bên vệ đường chỉ là xác những ngôi nhà đã cháy trơ trụi. Những ngôi nhà mà trước đây san sát bên nhau tạo thành một con phố sầm uất, hòa lẫn cùng sự nhộn nhịp của chốn thành thị.
Đa số những căn nhà vô chủ đó bị tàn phá bởi nhiều đợt không kích của quân đội, số còn lại, bị anh đốt. Trước đây chính anh đã đốt nhẵn những ngôi nhà ấy. Dường như anh đã từng tận hưởng việc đốt phá bằng một thái độ kỳ lạ, phải chăng là vì anh là một kẻ tâm thần bị hấp dẫn bởi việc phóng hỏa, hay là vì anh nhận ra rằng việc làm này đem lại lợi ích thiết thực cho anh.
Ban đầu thì anh làm thế để chúng không nhảy chuyền từ những mái nhà đối diện sang. Nhưng giờ thì mục tiêu của anh đã thay đổi, anh muốn triệt tiêu dần dần nơi nương náu của chúng, cho đến khi anh quét sạch chúng khỏi chốn này.
Hôm nay anh tiếp tục thực hiện công việc ấy. Thứ công việc lặp đi lặp lại mỗi sáng thứ tư.
Trước đây anh phóng hỏa bằng những vật dụng thông thường như diêm quẹt và xăng, nhưng anh đã chuyển sang một phương pháp khác mà anh cho là mau lẹ hơn nhiều. Chất nổ.
Những nhà kho chứa hàng tấn chất nổ đã bị bỏ hoang khi quân đội rút khỏi cái nơi bị Chúa quên lãng này. Khoảng chục phút phóng xe ra ngoài doanh trại ở bến cảng, và lấy vài bao chất nổ các loại.
Hành trình cuối cùng của đống chất nổ ấy là được anh đặt vào những điểm trụ của một ngôi nhà nào đó, và chờ hiệu lệnh từ kíp nổ, trước khi giải phóng một sức ép cực lớn kéo sập ngôi nhà. “Thật đơn giản và nhanh chóng làm sao” – theo cái cách mà anh nhận định. Phải, sẽ thật đơn giản nếu như không có tên biến dị nào lẩn trốn trong những căn nhà đó. Nhất là những căn nhà rộng lớn; hay nhiều tầng; hoặc là có một cấu trúc nội thất rắc rối.
Đánh sập những mục tiêu ấy khiến anh có cảm giác như thể mình là gã tiều phu thử sức với cây đại thụ bằng chiếc rìu quèn, và cho dù thuốc nổ không thực sự bết bát đến mức chỉ đáng để so sánh với rìu, thì vẫn còn cái đám biến dị trốn trong mọi ngóc ngách của căn nhà. Nó không đơn giản như là đặt bom rồi kích nổ là xong chuyện.
Anh cần phải sử dụng một cách tiết kiệm số thuốc nổ, đồng thời để vụ nổ không gây nguy hiểm cho mình. Và trên hết, anh cần chắc chắn rằng không có vật dụng hữu ích nào bị chôn cùng với đống gạch đổ của căn nhà, và cũng cần chắc chắn rằng không một kẻ thoái hóa nào sống sót bước ra khỏi cái tàn tích mà vụ nổ để lại.
Nó có vẻ cực khổ hơn việc phóng hỏa khi anh chỉ cần một vài động tác đơn giản. Nhưng bất kỳ sự lựa chọn nào cũng có ý nghĩa của nó, dù rằng Sam không phải mẫu người thích cân nhắc kỹ lưỡng. Anh sẽ chọn cách mà anh cảm thấy là nó phù hợp hơn, hay đơn giản là anh thấy thích.
Hôm nay anh đem theo khá nhiều vũ khí để thực hiện việc “dọn dẹp”. Một cây shotgun 12 gauge, súng trường tấn công M16A4, và một khẩu lục M92 Beretta giắt ở đùi.
Những khẩu súng mới cáu, chưa từng được cầm qua bởi ai khác ngoài anh. Đúng hơn là, những kẻ đáng ra là sẽ sử dụng những khẩu súng này đều đã chết trước khi chúng kịp rời khỏi thùng tiếp tế.
Những kho tiếp tế rải rác quanh đây là kho báu quý giá mà quân đội để lại sau khi họ chuốc lấy thất bại trong việc kìm hãm cuộc tấn công của lũ quái vật. Vài mươi phút tản bộ bên vỉa hè cũng đem lại một tỉ lệ phần trăm khá cao để có thể tìm được một khẩu súng - loại cao cấp, hoặc nếu muốn, anh có thể ghé qua một cửa hàng súng ống. Nhưng đa số vũ khí của anh được lấy từ các kho tiếp tế bị bỏ hoang của quân đội, ở cái nơi mà anh sẽ không bao giờ sử dụng hết súng đạn và bom mìn, và cũng tại đó, mọi thứ vũ khí đều ở trong tình trạng tốt nhất, không một vết bụi. Có lẽ anh nên tạ ơn Chúa vì đã hóa kiếp hết cho 99% dân số thế giới trước khi họ kịp sử dụng hết xăng dầu và súng đạn.
Ít nhất là anh nghĩ thế, rằng anh là tên vô lại cuối cùng còn bước đi trên mặt đất. Kể từ khi các tuyến đường quốc lộ bị phong tỏa, các loại sóng điện biến mất và những kẻ sống sót cuối cùng của cả vùng Pennsylvania đều chôn thây dưới mồ thì anh không rời khỏi đây nữa.
Anh đã từ bỏ những hy vọng và cố gắng để tìm kiếm người sống sót, dẫu biết cả thảy bảy tám tỉ con người trên quả đất này chẳng thể nào bị cơn đại dịch và những nạn nhân của nó đẩy vào bờ vực tuyệt chủng chỉ trong vòng một thời gian ngắn. Những thứ phim ảnh nhảm nhí và phi lôgic về các thảm họa diệt vong chẳng qua chỉ là trí tưởng tượng của một tay đạo diễn rỗi hơi với sở thích phóng đại mọi thứ lên.
Con người là sinh vật láu cá nhất vũ trụ, quá láu cá để có thể bị một tai họa quật ngã hoàn toàn. Tất cả những gì họ cần là thời gian. Chỉ khoảng vài chục năm sau thôi – vào thời điểm mà anh không còn trên cõi đời nữa - cái nơi này sẽ trở lại như trước. Như cách đây một năm vậy. Có lẽ thế - anh nghĩ.
Nhưng anh đã không còn quan tâm đến chuyện đó từ lâu. Việc sống đơn độc trong Philadelphia là đã quá đủ để đem lại cho anh cảm giác rằng anh là cá thể cuối cùng của một giống loài đã bị hủy diệt.
Khuôn mặt anh thoáng hiện ra một nụ cười khẩy bám trên đôi môi khô khan.
Sau gần nửa giờ lướt đi băng băng qua các con phố, anh quyết định dừng bước trước số 233 đường North Sloan. Nghĩ ngợi được một lúc thì anh lục lọi trong balô để lấy ra một tấm bản đồ và dùng bút chì đánh dấu lại. Nơi đây sẽ là khởi điểm của công cuộc san bằng đường North Sloan.
Anh không quên kiểm tra lại đồ đạc trước khi dọn dẹp căn nhà có số 233 này : một khẩu súng săn và súng lục đã lên đạn, một con dao dã chiến, ba khối huốc nổ, một chiếc mũ có gắn đèn pin.
Khi mọi thứ đã được chuẩn bị xong xuôi, anh bắt đầu tiến hành công việc. Mới đầu, anh rảo quanh ngôi nhà và đập nát mọi cửa sổ, cửa kính để ánh sáng lọt vào trong. Kế đến, anh, lăm lăm cây súng săn sặc mùi thép trong tay, đạp đổ cửa chính và xông vào nhà.
Anh sớm nhận thấy một bầu không khí im ắng, ngột ngạt lạ thường kể từ khi anh đặt chân vào bên trong căn nhà. Đó là một hành lang cụt với những cánh cửa gỗ ở hai bên. Không có cửa sổ nào liên thông với hành lang này nên ngoài ánh sáng mờ ảo từ cửa chính ra, còn đâu là bóng tối trùm lên nhãn cầu của anh.
Đi qua đi lại một hồi, anh quyết định kiểm tra từng phòng một trong căn nhà có cả thảy năm phòng, với hai phòng bên trái, hai phòng bên phải và một phòng ở cuối hành lang. Đặt tay lên núm vặn chốt cửa, anh không khỏi cảm thấy cảm giác hồi hộp đang dâng trào trong lồng ngực. Hít một hơi thật sâu, anh xoay chốt cửa thật nhanh rồi bất giác xông vào.
Là phòng khách – anh nghĩ. Trên tường chi chít những mảnh giấy báo tin tức. Và trên bàn, la liệt những chai nước, lọ thuốc, lương khô. Không có dấu hiệu của sự sống, chỉ có duy nhất những vệt máu khô nham nhở dưới sàn và trên tường.
Anh tiến tới kiểm tra những tủ đồ và gầm bàn để chắc chắn rằng không có vị chủ nhà hoài của nào đang ẩn nấp trong gian phòng, rồi cẩn thận đóng cửa lại trước khi lục tung cả căn phòng để tìm kiếm và thu thập những thứ nhu yếu phẩm. Anh nhét những món đồ mà anh cho là cần thiết vào hai chiếc balô rồi ném chúng ra cửa sổ. Xong, anh quay trở ra hành lang bên ngoài và tiến hành lục soát các căn phòng còn lại.
Ở phía cuối hành lang là một căn bếp với những vết tích của một vụ hỏa hoạn. Tường và sàn cháy nám đen, các vật dụng và nội thất cũng bị cháy thảm hại đến nỗi anh không thể nhận ra hình dạng ban đầu của chúng.
Kể cả cái mùi khó ngửi hòa lẫn và những tàn tro quanh quẩn trong không khí. Mùi của xác người chết cháy. Anh nhận ra ngay khi nó xộc vào mũi anh, vì anh cũng từng ngửi thấy nó không biết bao nhiêu lần mỗi khi đem những xác chết đi hỏa thiêu, nhưng anh không bao giờ có thể quen được việc phải ngửi thứ mùi đó. Nó khiến anh nôn thốc nôn tháo vào lần đầu tiên, và những lần sau, anh không thể nuốt nổi thứ gì. Thứ mùi đó quanh quẩn trong một căn phòng kín mít - những lỗ thông hơi và cửa sổ đều đã bị bịt kín bởi ván gỗ - tồn tại suốt một thời gian dài. Có thể tai nạn hỏa hoạn đã xảy ra khi căn nhà bị tấn công. Hoặc là...một kẻ nào đó đã bị nhốt và bị thiêu chết một cách có chủ đích trong căn bếp này.
Nhưng dù là gì đi nữa : "Chả có gì đáng quan tâm ở đây cả" - anh nghĩ. Và thế là, nhún vai một cái, anh quay trở ra.
Một kệ sách ngã đổ dưới sàn, một cái bàn học với bút viết và sách vở bị vứt lung tung, cùng với bốn phía tường sơn một màu hồng nhẹ, là những gì anh nhìn thấy khi bước vào căn phòng có đề chữ “Annie”. Trên chiếc tủ đầu giường, anh tìm thấy một khung ảnh vỡ. Sự tò mò thôi thúc anh cầm khung ảnh lên và nhìn ngắm nó một hồi lâu.
Họ đã có một gia đình đầm ấm. Giống như anh.
“Bố ơi”
Một tiếng gọi thì thầm bất chợt vang lên nơi trí óc khiến anh giật thót, đánh rơi khung ảnh đang cầm trên tay. Anh xoay người lại ngay tắp lự, chĩa thẳng mũi súng về phía cửa phòng. Giọt mồ hôi đính trên khuôn mặt khô héo của anh rơi xuống ngay khi mắt anh bắt lấy hình ảnh của một cái bóng đang chuyển động bên ngoài hành lang.
Có một con ở ngoài hành lang – anh quả quyết – chắc chắn là vậy.
Anh tiến tới bên khung cửa bằng những bước đi thận trọng hết mức có thể. Không biết có phải là do anh muốn giấu đi tung tích của mình nên anh mới nín thở lại, hay chỉ đơn giản là sự hồi hộp đang bóp nghẹt khí quản của anh. Trong vòng mười lăm giây, anh không cho phép mình chớp mắt hay hít một hơi thở, và mồ hôi thì cứ đổ ròng khi anh bước gần tới khung cửa để mở.
“Dào, quên đi !” Anh bật lên thành lời, căm phẫn trước sự nhu nhược của bản thân.
Tao không giết cả trăm, cả ngàn tên trong số chúng để phải tiếp tục sợ hãi sự hiện diện của chúng – anh tự nhủ, và rồi, bằng những bước chân thô kệch dậm mạnh xuống sàn nhà bằng gỗ, anh lao ra khỏi phòng. Không có ai hết.
Anh bật cười khi nhận ra mình đã bị giễu cợt một cách thảm hại. Thứ mà anh gọi là “bản năng sinh tồn đáng tự hào”, thứ mà đã được tôi luyện trong suốt quãng thời gian vật lộn với thảm họa, đã chơi anh một vố đau điếng. Sự thật khó chấp nhận này khiến anh lúc đầu phải ngụy biện bằng đủ mọi lí do để chính anh không tuôn ra những suy nghĩ chế giễu sự ngu ngốc của bản thân mình. Anh ghét cay ghét đắng mỗi khi nghe thấy những suy nghĩ đó, cho dù chúng đến từ bộ não của anh chứ không phải một lão hàng xóm dễ ghét hay là một con mụ kệch cỡm nào cả.
Phải, vì tao là một kẻ điên rồ mà ! - anh kết luận.
Chẳng mất bao lâu trước khi anh quyết định dẹp bỏ mọi sự thận trọng và cả những quy tắc hành động mà anh đã đặt ra từ muôn thuở. Lí do đến từ một dòng suy nghĩ mà ngay từ khoảnh khắc nó hiện ra trong đầu anh, anh đã vội vàng chấp nhận nó. Rằng là, công việc chết tiệt này sẽ không bao giờ kéo dài đến thế nếu như tao không suy nghĩ và hành động như một thằng đồng tính.
Tất cả các phòng còn lại đều trống vắng như nhau. Không có vết tích của sự hiện diện của bất cứ ai ngoài chính anh. Còn đâu là những đống ngổn ngang bừa bộn, những vết máu khô tung tóe nham nhở.
Vậy đấy, anh chửi rủa, lúc nào mọi thứ cũng khác hoàn toàn so với những gì tao nghĩ.
Cả cái bản tính cẩn trọng mà anh vẫn luôn đề cao đã biến anh thành một trò cười, hay đúng hơn là,
Một màn hài kịch nhạt nhẽo không có khán giả - anh nghĩ.
Sau khi đặt những khối thuốc nổ vào vị trí, anh hậm hực tiến tới cửa ra vào.
Nhưng có một thứ khiến anh nán lại một hồi lâu.
Một tấm rèm đen nơi khung cửa sổ của căn phòng đề tên "Anvil & Robert".
Ra khỏi nhà, anh không quên vòng ra sau hẻm và cầm theo hai chiếc balô mà anh quẳng ra từ cửa sổ phòng khách, rồi chất chúng lên cabin của chiếc xe đang đậu phía trước ngôi nhà.
Chẳng còn việc gì để làm ở đây nữa ! - anh nghĩ, rồi phóng xe đến ngã tư.
Buổi sáng của anh chính thức kết thúc khi anh nhấn nút kích hoạt.
Tiếng cười khoan khoái của Sam vang lên cùng lúc với tiếng nổ. Gần như là anh tận hưởng việc lắng nghe cái âm thanh thủng màng nhĩ đó, và cả việc ngắm nhìn ngôi nhà đổ rạp xuống như miếng bánh xốp dưới sức mạnh kinh hồn của vụ nổ.
Giữa lúc tận hưởng hương vị của niềm vui thích, anh bỗng nhớ ra cái gì đó.
Nước mắt, một cách tự nhiên, trào ra khỏi khóe mắt mà những tưởng đã khô cứng lại từ lâu.
Anh nhớ lại tấm rèm cửa trong căn phòng mà trước kia thuộc về người vợ của anh. Nó có màu đen. Một màu đen vô tận.[/spoil]
4 tháng là một khoảng thời gian dài......
Anyway, I'm back ^.^
Phần 2.
[spoil]
7 giờ sáng.
Anh lái xe đi ngay sau khi ăn xong điểm tâm. Anh lao đi như tên bắn giữa con đường trống vắng và u ám với hai bên vệ đường chỉ là xác những ngôi nhà đã cháy trơ trụi. Những ngôi nhà mà trước đây san sát bên nhau tạo thành một con phố sầm uất, hòa lẫn cùng sự nhộn nhịp của chốn thành thị.
Đa số những căn nhà vô chủ đó bị tàn phá bởi nhiều đợt không kích của quân đội, số còn lại, bị anh đốt. Trước đây chính anh đã đốt nhẵn những ngôi nhà ấy. Dường như anh đã từng tận hưởng việc đốt phá bằng một thái độ kỳ lạ, phải chăng là vì anh là một kẻ tâm thần bị hấp dẫn bởi việc phóng hỏa, hay là vì anh nhận ra rằng việc làm này đem lại lợi ích thiết thực cho anh.
Ban đầu thì anh làm thế để chúng không nhảy chuyền từ những mái nhà đối diện sang. Nhưng giờ thì mục tiêu của anh đã thay đổi, anh muốn triệt tiêu dần dần nơi nương náu của chúng, cho đến khi anh quét sạch chúng khỏi chốn này.
Hôm nay anh tiếp tục thực hiện công việc ấy. Thứ công việc lặp đi lặp lại mỗi sáng thứ tư.
Trước đây anh phóng hỏa bằng những vật dụng thông thường như diêm quẹt và xăng, nhưng anh đã chuyển sang một phương pháp khác mà anh cho là mau lẹ hơn nhiều. Chất nổ.
Những nhà kho chứa hàng tấn chất nổ đã bị bỏ hoang khi quân đội rút khỏi cái nơi bị Chúa quên lãng này. Khoảng chục phút phóng xe ra ngoài doanh trại ở bến cảng, và lấy vài bao chất nổ các loại.
Hành trình cuối cùng của đống chất nổ ấy là được anh đặt vào những điểm trụ của một ngôi nhà nào đó, và chờ hiệu lệnh từ kíp nổ, trước khi giải phóng một sức ép cực lớn kéo sập ngôi nhà. “Thật đơn giản và nhanh chóng làm sao” – theo cái cách mà anh nhận định. Phải, sẽ thật đơn giản nếu như không có tên biến dị nào lẩn trốn trong những căn nhà đó. Nhất là những căn nhà rộng lớn; hay nhiều tầng; hoặc là có một cấu trúc nội thất rắc rối.
Đánh sập những mục tiêu ấy khiến anh có cảm giác như thể mình là gã tiều phu thử sức với cây đại thụ bằng chiếc rìu quèn, và cho dù thuốc nổ không thực sự bết bát đến mức chỉ đáng để so sánh với rìu, thì vẫn còn cái đám biến dị trốn trong mọi ngóc ngách của căn nhà. Nó không đơn giản như là đặt bom rồi kích nổ là xong chuyện.
Anh cần phải sử dụng một cách tiết kiệm số thuốc nổ, đồng thời để vụ nổ không gây nguy hiểm cho mình. Và trên hết, anh cần chắc chắn rằng không có vật dụng hữu ích nào bị chôn cùng với đống gạch đổ của căn nhà, và cũng cần chắc chắn rằng không một kẻ thoái hóa nào sống sót bước ra khỏi cái tàn tích mà vụ nổ để lại.
Nó có vẻ cực khổ hơn việc phóng hỏa khi anh chỉ cần một vài động tác đơn giản. Nhưng bất kỳ sự lựa chọn nào cũng có ý nghĩa của nó, dù rằng Sam không phải mẫu người thích cân nhắc kỹ lưỡng. Anh sẽ chọn cách mà anh cảm thấy là nó phù hợp hơn, hay đơn giản là anh thấy thích.
Hôm nay anh đem theo khá nhiều vũ khí để thực hiện việc “dọn dẹp”. Một cây shotgun 12 gauge, súng trường tấn công M16A4, và một khẩu lục M92 Beretta giắt ở đùi.
Những khẩu súng mới cáu, chưa từng được cầm qua bởi ai khác ngoài anh. Đúng hơn là, những kẻ đáng ra là sẽ sử dụng những khẩu súng này đều đã chết trước khi chúng kịp rời khỏi thùng tiếp tế.
Những kho tiếp tế rải rác quanh đây là kho báu quý giá mà quân đội để lại sau khi họ chuốc lấy thất bại trong việc kìm hãm cuộc tấn công của lũ quái vật. Vài mươi phút tản bộ bên vỉa hè cũng đem lại một tỉ lệ phần trăm khá cao để có thể tìm được một khẩu súng - loại cao cấp, hoặc nếu muốn, anh có thể ghé qua một cửa hàng súng ống. Nhưng đa số vũ khí của anh được lấy từ các kho tiếp tế bị bỏ hoang của quân đội, ở cái nơi mà anh sẽ không bao giờ sử dụng hết súng đạn và bom mìn, và cũng tại đó, mọi thứ vũ khí đều ở trong tình trạng tốt nhất, không một vết bụi. Có lẽ anh nên tạ ơn Chúa vì đã hóa kiếp hết cho 99% dân số thế giới trước khi họ kịp sử dụng hết xăng dầu và súng đạn.
Ít nhất là anh nghĩ thế, rằng anh là tên vô lại cuối cùng còn bước đi trên mặt đất. Kể từ khi các tuyến đường quốc lộ bị phong tỏa, các loại sóng điện biến mất và những kẻ sống sót cuối cùng của cả vùng Pennsylvania đều chôn thây dưới mồ thì anh không rời khỏi đây nữa.
Anh đã từ bỏ những hy vọng và cố gắng để tìm kiếm người sống sót, dẫu biết cả thảy bảy tám tỉ con người trên quả đất này chẳng thể nào bị cơn đại dịch và những nạn nhân của nó đẩy vào bờ vực tuyệt chủng chỉ trong vòng một thời gian ngắn. Những thứ phim ảnh nhảm nhí và phi lôgic về các thảm họa diệt vong chẳng qua chỉ là trí tưởng tượng của một tay đạo diễn rỗi hơi với sở thích phóng đại mọi thứ lên.
Con người là sinh vật láu cá nhất vũ trụ, quá láu cá để có thể bị một tai họa quật ngã hoàn toàn. Tất cả những gì họ cần là thời gian. Chỉ khoảng vài chục năm sau thôi – vào thời điểm mà anh không còn trên cõi đời nữa - cái nơi này sẽ trở lại như trước. Như cách đây một năm vậy. Có lẽ thế - anh nghĩ.
Nhưng anh đã không còn quan tâm đến chuyện đó từ lâu. Việc sống đơn độc trong Philadelphia là đã quá đủ để đem lại cho anh cảm giác rằng anh là cá thể cuối cùng của một giống loài đã bị hủy diệt.
Khuôn mặt anh thoáng hiện ra một nụ cười khẩy bám trên đôi môi khô khan.
Sau gần nửa giờ lướt đi băng băng qua các con phố, anh quyết định dừng bước trước số 233 đường North Sloan. Nghĩ ngợi được một lúc thì anh lục lọi trong balô để lấy ra một tấm bản đồ và dùng bút chì đánh dấu lại. Nơi đây sẽ là khởi điểm của công cuộc san bằng đường North Sloan.
Anh không quên kiểm tra lại đồ đạc trước khi dọn dẹp căn nhà có số 233 này : một khẩu súng săn và súng lục đã lên đạn, một con dao dã chiến, ba khối huốc nổ, một chiếc mũ có gắn đèn pin.
Khi mọi thứ đã được chuẩn bị xong xuôi, anh bắt đầu tiến hành công việc. Mới đầu, anh rảo quanh ngôi nhà và đập nát mọi cửa sổ, cửa kính để ánh sáng lọt vào trong. Kế đến, anh, lăm lăm cây súng săn sặc mùi thép trong tay, đạp đổ cửa chính và xông vào nhà.
Anh sớm nhận thấy một bầu không khí im ắng, ngột ngạt lạ thường kể từ khi anh đặt chân vào bên trong căn nhà. Đó là một hành lang cụt với những cánh cửa gỗ ở hai bên. Không có cửa sổ nào liên thông với hành lang này nên ngoài ánh sáng mờ ảo từ cửa chính ra, còn đâu là bóng tối trùm lên nhãn cầu của anh.
Đi qua đi lại một hồi, anh quyết định kiểm tra từng phòng một trong căn nhà có cả thảy năm phòng, với hai phòng bên trái, hai phòng bên phải và một phòng ở cuối hành lang. Đặt tay lên núm vặn chốt cửa, anh không khỏi cảm thấy cảm giác hồi hộp đang dâng trào trong lồng ngực. Hít một hơi thật sâu, anh xoay chốt cửa thật nhanh rồi bất giác xông vào.
Là phòng khách – anh nghĩ. Trên tường chi chít những mảnh giấy báo tin tức. Và trên bàn, la liệt những chai nước, lọ thuốc, lương khô. Không có dấu hiệu của sự sống, chỉ có duy nhất những vệt máu khô nham nhở dưới sàn và trên tường.
Anh tiến tới kiểm tra những tủ đồ và gầm bàn để chắc chắn rằng không có vị chủ nhà hoài của nào đang ẩn nấp trong gian phòng, rồi cẩn thận đóng cửa lại trước khi lục tung cả căn phòng để tìm kiếm và thu thập những thứ nhu yếu phẩm. Anh nhét những món đồ mà anh cho là cần thiết vào hai chiếc balô rồi ném chúng ra cửa sổ. Xong, anh quay trở ra hành lang bên ngoài và tiến hành lục soát các căn phòng còn lại.
Ở phía cuối hành lang là một căn bếp với những vết tích của một vụ hỏa hoạn. Tường và sàn cháy nám đen, các vật dụng và nội thất cũng bị cháy thảm hại đến nỗi anh không thể nhận ra hình dạng ban đầu của chúng.
Kể cả cái mùi khó ngửi hòa lẫn và những tàn tro quanh quẩn trong không khí. Mùi của xác người chết cháy. Anh nhận ra ngay khi nó xộc vào mũi anh, vì anh cũng từng ngửi thấy nó không biết bao nhiêu lần mỗi khi đem những xác chết đi hỏa thiêu, nhưng anh không bao giờ có thể quen được việc phải ngửi thứ mùi đó. Nó khiến anh nôn thốc nôn tháo vào lần đầu tiên, và những lần sau, anh không thể nuốt nổi thứ gì. Thứ mùi đó quanh quẩn trong một căn phòng kín mít - những lỗ thông hơi và cửa sổ đều đã bị bịt kín bởi ván gỗ - tồn tại suốt một thời gian dài. Có thể tai nạn hỏa hoạn đã xảy ra khi căn nhà bị tấn công. Hoặc là...một kẻ nào đó đã bị nhốt và bị thiêu chết một cách có chủ đích trong căn bếp này.
Nhưng dù là gì đi nữa : "Chả có gì đáng quan tâm ở đây cả" - anh nghĩ. Và thế là, nhún vai một cái, anh quay trở ra.
Một kệ sách ngã đổ dưới sàn, một cái bàn học với bút viết và sách vở bị vứt lung tung, cùng với bốn phía tường sơn một màu hồng nhẹ, là những gì anh nhìn thấy khi bước vào căn phòng có đề chữ “Annie”. Trên chiếc tủ đầu giường, anh tìm thấy một khung ảnh vỡ. Sự tò mò thôi thúc anh cầm khung ảnh lên và nhìn ngắm nó một hồi lâu.
Họ đã có một gia đình đầm ấm. Giống như anh.
“Bố ơi”
Một tiếng gọi thì thầm bất chợt vang lên nơi trí óc khiến anh giật thót, đánh rơi khung ảnh đang cầm trên tay. Anh xoay người lại ngay tắp lự, chĩa thẳng mũi súng về phía cửa phòng. Giọt mồ hôi đính trên khuôn mặt khô héo của anh rơi xuống ngay khi mắt anh bắt lấy hình ảnh của một cái bóng đang chuyển động bên ngoài hành lang.
Có một con ở ngoài hành lang – anh quả quyết – chắc chắn là vậy.
Anh tiến tới bên khung cửa bằng những bước đi thận trọng hết mức có thể. Không biết có phải là do anh muốn giấu đi tung tích của mình nên anh mới nín thở lại, hay chỉ đơn giản là sự hồi hộp đang bóp nghẹt khí quản của anh. Trong vòng mười lăm giây, anh không cho phép mình chớp mắt hay hít một hơi thở, và mồ hôi thì cứ đổ ròng khi anh bước gần tới khung cửa để mở.
“Dào, quên đi !” Anh bật lên thành lời, căm phẫn trước sự nhu nhược của bản thân.
Tao không giết cả trăm, cả ngàn tên trong số chúng để phải tiếp tục sợ hãi sự hiện diện của chúng – anh tự nhủ, và rồi, bằng những bước chân thô kệch dậm mạnh xuống sàn nhà bằng gỗ, anh lao ra khỏi phòng. Không có ai hết.
Anh bật cười khi nhận ra mình đã bị giễu cợt một cách thảm hại. Thứ mà anh gọi là “bản năng sinh tồn đáng tự hào”, thứ mà đã được tôi luyện trong suốt quãng thời gian vật lộn với thảm họa, đã chơi anh một vố đau điếng. Sự thật khó chấp nhận này khiến anh lúc đầu phải ngụy biện bằng đủ mọi lí do để chính anh không tuôn ra những suy nghĩ chế giễu sự ngu ngốc của bản thân mình. Anh ghét cay ghét đắng mỗi khi nghe thấy những suy nghĩ đó, cho dù chúng đến từ bộ não của anh chứ không phải một lão hàng xóm dễ ghét hay là một con mụ kệch cỡm nào cả.
Phải, vì tao là một kẻ điên rồ mà ! - anh kết luận.
Chẳng mất bao lâu trước khi anh quyết định dẹp bỏ mọi sự thận trọng và cả những quy tắc hành động mà anh đã đặt ra từ muôn thuở. Lí do đến từ một dòng suy nghĩ mà ngay từ khoảnh khắc nó hiện ra trong đầu anh, anh đã vội vàng chấp nhận nó. Rằng là, công việc chết tiệt này sẽ không bao giờ kéo dài đến thế nếu như tao không suy nghĩ và hành động như một thằng đồng tính.
Tất cả các phòng còn lại đều trống vắng như nhau. Không có vết tích của sự hiện diện của bất cứ ai ngoài chính anh. Còn đâu là những đống ngổn ngang bừa bộn, những vết máu khô tung tóe nham nhở.
Vậy đấy, anh chửi rủa, lúc nào mọi thứ cũng khác hoàn toàn so với những gì tao nghĩ.
Cả cái bản tính cẩn trọng mà anh vẫn luôn đề cao đã biến anh thành một trò cười, hay đúng hơn là,
Một màn hài kịch nhạt nhẽo không có khán giả - anh nghĩ.
Sau khi đặt những khối thuốc nổ vào vị trí, anh hậm hực tiến tới cửa ra vào.
Nhưng có một thứ khiến anh nán lại một hồi lâu.
Một tấm rèm đen nơi khung cửa sổ của căn phòng đề tên "Anvil & Robert".
Ra khỏi nhà, anh không quên vòng ra sau hẻm và cầm theo hai chiếc balô mà anh quẳng ra từ cửa sổ phòng khách, rồi chất chúng lên cabin của chiếc xe đang đậu phía trước ngôi nhà.
Chẳng còn việc gì để làm ở đây nữa ! - anh nghĩ, rồi phóng xe đến ngã tư.
Buổi sáng của anh chính thức kết thúc khi anh nhấn nút kích hoạt.
Tiếng cười khoan khoái của Sam vang lên cùng lúc với tiếng nổ. Gần như là anh tận hưởng việc lắng nghe cái âm thanh thủng màng nhĩ đó, và cả việc ngắm nhìn ngôi nhà đổ rạp xuống như miếng bánh xốp dưới sức mạnh kinh hồn của vụ nổ.
Giữa lúc tận hưởng hương vị của niềm vui thích, anh bỗng nhớ ra cái gì đó.
Nước mắt, một cách tự nhiên, trào ra khỏi khóe mắt mà những tưởng đã khô cứng lại từ lâu.
Anh nhớ lại tấm rèm cửa trong căn phòng mà trước kia thuộc về người vợ của anh. Nó có màu đen. Một màu đen vô tận.[/spoil]
4 tháng là một khoảng thời gian dài......
Anyway, I'm back ^.^
Chỉnh sửa cuối:



