Trong lúc chở TT cho event típ, mufan post 1 bài về tiểu sử của nhân vật.
---------------
Vào thời nhà Hán, ở Trường An, có một đạo sĩ phép thuật cao thâm, học nhiều hiểu rộng, văn võ toàn tài, tinh thông đủ các loại võ nghệ, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý.... Nói túm lại là tu vị vô cùng cao. Vị đạo sĩ thường mặc áo bào đỏ như máu, tay cầm một quả tròn tròn, người thì cho rằng đó là quả cầu để toán tương lai của đạo sĩ, người thì cho rằng đó là bùa hộ mệnh của ông... không ai biết đó là cái gì, Vị đạo sĩ đó tên là ManU, đến nay ( năm 2006 ^^)đã ngoài 104 tuổi
Vị đạo sĩ này tính tình cổ quái, không có ai là người thân thích, nhưng lại hay giúp dân chữa bệnh. Triều đình đã nhiều lần mời ông ra giúp nước nhưng vị đạo sĩ luôn từ chối với lý do mình đã già yếu. Triều Hán tức giận, cho ông là phừong tả đạo nên phao tin để bôi xấu danh dự của ông, thấy ông hay mặc áo đỏ nên đồn ông là Quỷ đỏ. Thế nhưng âm mưu của triều đình không thành công, người dân vẫn một lòng kính trọng. Từ đó nickname Quỷ đỏ gắn liền với ông, ko nhưng ko làm xấu hình tượng ông là ông còn có phần nổi tiếng hơn.
-----------
Một ngày trong năm 171, ông ra bờ sông câu cá thì thấy một cái nôi trôi từ thượng nguồn tới, trong nôi là một đứa trẻ chưa đầy 1 tuổi, trên mình đứa trẻ còn dính đầy máu, có lẽ gia đình nó đã trải qua một phen hoạn nạn. Ông thấy đứa trẻ tuy còn nhỏ nhưng khá khôi ngô, ông bấm độn bói một quẻ thì thấy tương lai đứa trẻ ko phải người tầm thường, thương hại đứa trẻ còn nhỏ đã phải lưu lạc ông quyết định đem đứa trẻ về nuôi, trong nôi ko có manh mối gì khác ngoài một mảnh vải cũ, bên trên chỉ có một chữ viết nguệch ngoạc bằng máu "FAN". Ông đặt tên nó là mufan, nói với nó cha mẹ nó đã mất trong một trận dịch bệnh, ông là ông nội của nó.
Ông lão sống một mình, nay có thêm đứa trẻ cuộc sống đỡ hiu quạnh, ông cũng hết lòng chăm sóc dạy dỗ đứa trẻ nên người. Không phụ lòng ông mufan lớn nhanh như thổi, năm 3 tuổi đã cầm kiếm, năm 4 tuổi đã đọc binh thư( cho xạo chút nghen

).
Thời gian thấm thoát trôi đi, phút chốc mufan đã trở thành một chàng trai 1 tuổi khôi ngô, giỏi cả văn lẫn võ.
Một hôm ManU nhìn mufan, chợt nhớ lại quẻ bói của mình khi xưa, gọi mufan lại bảo:
- Con nay đã lớn, ta cũng có một sự thật cho con rõ. Thật ra ta ko phải là ông con, cha mẹ con ta cũng ko rõ là ai...{Ông kể lại mọi việc cho mufan nghe} ( Sory lười type quá ^^). Rồi ông bảo mufan :
- Hiện nay đất nước đang loạn lạc, giặc cướp khắp nơi nổi lên, con hãy đem sức mình ra mà giúp nước.
mufan gạt nước mắt nói ( shock quá mà

):
-Ông nội, dù sao đi nữa con luôn coi ông nội là ông của con, ông nội đã nuôi lớn con nên người, con ko nỡ rời người.
ManU quắc mắt lên nạt:
- Ngươi là nam tử Hán sao lại giở cái thói ỏng ẹo của đàn bà ấy đi.
Rồi ông dịu giọng:
Ta có thể tự chăm sóc cho mình, ta đã xem tướng cho con rồi, con ko phải là người thường mà là một vị thần đầu thai ( là vị thần nào thì chưa nghĩ ra, khi nào nghĩ ra bổ sung sau ^^ ), phải đem tài của mình ra mà giúp dân, giúp nước.
Mufan chỉ biết vâng dạ.
ManU nói típ :
-Con đã lớn, mọi việc hãy tự ý mà hành động, nhưng mọi việc đều phải cẩn thận. Nên nhớ lòng người hiểm ác, cần phải đề phòng tất cả mọi người, dù đó là người con tin tường nhất. Nay ta có một quyển :" Binh thư yếu lược" ( là quyển sách của tui đó )tuy nó không có gì cao siêu nhưng tổng hợp các bài học kinh nghiệm của các trận chiến trong lịch sử, con hãy giữ lấy.
Mufan đưa hai tay ra đón nhận lấy quyển sách.
-Thôi, ta mệt rồi, con lui ra đi, từ mai ko cần đến thỉnh an ta nữa, cứ việc hành động ngay kẻo lỡ việc lớn.