Mình không nói làm phản, hành động này quá thô lỗ, thường chỉ xuất hiện trong tình trạng cực chẳng đã.
Bây giờ mình chỉ hỏi bạn một chút :
1. Bạn có công nhận việc chiếm Trường An sẽ làm cho chiến sự lan tràn ra các vùng màu cam như mình đã tô không.
2. Đánh nhau là phải mộ lính, phải thu thuế, phải trị an khu vực bây giờ bạn có thể cho mình biết nếu không có sự hỗ trợ tích cực của các gia tộc địa phương vấn đề này sẽ thế nào ? Nếu phải lựa chọn " ủng hộ " lưu ý đây là " ủng hộ " chứ chưa phải là kéo cờ phản loạn nhé thì các gia tộc đã có nhiều đời làm quan, được ưu đãi ở nhà Hán sẽ đi ủng hộ GCL đại diện cho nhà Thục Hán hay là vẫn ủng hộ cho nhà Ngụy là người đã trực tiếp lật đổ nhà Đông Hán ?
Mình chỉ muốn chứng minh Tuân Gia là một gia tộc rât có thế lực trong vùng, không có trăm năm chèn ép hay lập tức diệt cả họ thì ảnh hưởng của Tuân Gia ở vùng Hà Nam ít nhất là rất lớn còn lớn đến thế nào ?
Mình chỉ đưa ra VD : Lưu Biểu đến Kinh Châu việc đầu tiên làm là gì ? là Cưới Thái Thị sau khi cưới Thái Thị thì thế nào ? Thái Mạo làm tướng đứng đầu thủy quân của Kinh Châu kèm 1 lô một lốc người nhà, Lưu Công ( không nhớ có phải tên này không ) còn nhỏ đã được xác định là người kế thừa còn Lưu Kì con trưởng lại đã trưởng thành bị đá đi tận Giang Hạ, Lưu Biểu ngu nhỉ . Lưu Bị chiếm được Thành Đô tha chết cho bố con Lưu Chương xong lại " xin " luôn cả con vợ lẽ của Lưu Chương ( cái con mà có thành anh là Ngô Nghi ấy ) cha chả cái thằng dê xồm, bao nhiêu gái không lấy lại cứ nhằm vào vợ người ta ?
Thế bạn có nhìn ra cái gì không ? Vì lấy lòng gia tộc ở khu vực đó người yêu danh tiếng như Lưu Bị người có mấy chục năm tình cảm cha con như Lưu Biểu còn thế chứ đừng nói. Ví dụ kiểu này thời Tam Quốc cực nhiều nhưng luôn bị nhìn theo hướng của lão La VD : Tào Phi lấy Trân Thị thì bị nhìn là háo sắc, không biết Trân gia ở vùng Hà Bắc có quyền lực ra sao, chuyên kinh doanh sắt thép thế nào, Lưu Bị lấy My Thị cũng chỉ thấy trai tài gái sắc, khen My Phương khéo chọn em rể, không thấy mối liên hệ của việc ấy với việc Lã Bố lấy con ( hay em gái không nhớ rõ lắm ) của Tào Báo là tướng đứng đầu của Từ CHâu mà không nhìn thấy cả My gia và Tào gia ở Từ Châu có ảnh hưởng ra sao,
---------- Post added at 23:50 ---------- Previous post was at 23:40 ----------
Khi nói đến quân đội hình như cậu chỉ nghĩ đến việc 1 thằng tướng kéo vài vạn quân bày trận trên chiến trường xong thế là hết ? Thế cậu có quan tâm việc đội quân ấy chiêu mộ thế nào, rèn luyện ra sao, quân lương thu thập kiểu gì rồi việc các quan lại thời ấy cai trị như thế nào, đến địa phương nhận mệnh thì quan hệ với dân địa phương ra sao, khi thất lợi trên chiến trường thì an phủ, lên dây cót tinh thần cho dân ở hậu phương thế nào, khả năng huy động sức dân trong vùng hiệu suất là bao nhiêu ? Cậu hỏi mình thằng nào làm phản, mình nói với cậu chả thằng nào làm phản cả, làm phản là việc của tướng võ, tướng văn nó làm phản ra sao, nó thâm nho thế nào, 10 thằng tướng võ cũng không bì lại được, có điều cái ấy nó kín kẽ mà tế nhị lắm nó không như kiểu Lã Bố cầm cái kích slash 1 phát là xong. Nếu bạn cần mình sẽ dịch cái cơ chế làm quan của nhà Hán, cơ chế luyện binh và phối hợp với làm ruộng thời bấy giờ cho bạn có điều bạn hỏi cụ thể xem ai của Tuân Gia sẽ ra giúp GCL, ai trong các tướng Tào Ngụy làm phản thì mình xin chịu cái này không phải 1 người thời nay tính ra được cho bạn.
---------- Post added 04-05-2012 at 00:01 ---------- Previous post was 03-05-2012 at 23:50 ----------
Mình nói vấn đề của Tuân gia đi, bạn có biết tiến cử thời bấy giờ nó thế nào không ? bạn có biết hồi bấy giờ học vấn nó như thế nào nó đến, truyền thừa từ người này qua người khác không ? Tại sao lại có cái " quân - sư - phụ " tại sao lại có cái câu " Viên gia tứ thế tam công, môn sinh khắp thiên hạ " ? mà nói thẳng bạn có hiểu cái tư tưởng của nho sỹ nói chung và người thời Hán nó ra làm sao không ? Ở diễn đàn này mình thấy rất nhiều người hỏi Lã Bố giết 2 thằng 1 thằng họ Đổng, một thằng họ Đinh mắc mớ gì đến cái họ Lã nhà nó ? hỡi ơi cái câu " Nhà Hán lấy hiếu trị thiên hạ " hồi ấy mà hiện tại còn không mấy người nhớ được thì còn bàn bạc cái nỗi gì. Việc gép suy nghĩ của thời này vào tình huống của thời đó hoàn toàn là khập khiễng đừng làm thế, nếu bạn thực sự muốn tranh luận bạn cứ hỏi nhưng vấn đề nào nghi hoặc thì hỏi thôi, đừng hỏi vặn , mình khó trả lời mà lại hay lan man lắm.
---------- Post added at 01:14 ---------- Previous post was at 00:01 ----------
Bây giờ mình viết tạm mấy cái này :
1. Thời Hán có cái rất hay là muốn làm quan thì có 2 cách :
a. Nổi tiếng vào, VD : Cậu được cả thiên hạ ca ngợi vì việc gì đó, danh nổi như cồn, đến tai Hoàng Đế, lão này sẽ triệu cậu và cho đi làm 1 chức gì đó ( VD có sau )
b. Được người nổi tiếng tiến cử, đây lại có 2 cách một là ngay từ đầu xin vào làm môn sinh của người này, sau 1 thời gian dài bưng trà đưa nước, gác cổng, bóp vai cuối cùng là học được cái gì, sau đó ông này sẽ tiến cử cậu, học vấn đời này nó truyền thừa theo cách đó, phần lớn các gia tộc như Tuân Gia, Viên Gia đều vừa kiêm làm quan, kiêm dạy học kiêm luôn cả tiến cử do đó cái câu môn sinh mãn thiên hạ nó từ đây ra, xin được học là khó đấy chứ không phải như bây giờ do đó " sư " còn hơn cà " phụ ". cách thứ 2 là gia tộc của cậu cũng có số má trong vùng cậu cũng là thằng giỏi có điều chưa đến mức danh vang thiên hạ, vào tai thiên tử để mà được như cách a. thôi thì nhờ ơn quen biết của cha chú, xin vào diện kiến người có khả năng tiến cử để người ta tiến cử cậu lên, loại này mặc dù ban đầu không vất vả như thằng trên có điều sau này cậu chỉ cần để người ta nói câu " quên ơn tiến cử " là thôi, cả thiên hạ sỷ nhổ và cậu cũng chuẩn bị dọn chiếu đi về là vừa.
Hôm trước mình đọc trên mạng thấy có câu cực kỳ buồn cười là câu " Thi Hiếu Liêm " cười tí lộn cổ cả xuống ghế, Hiếu với Liêm thì thi kiểu gì, mỗi thằng cầm cái quyển Luật Thực Hành tiết kiệm chống lãng phí vào thi à ? Hiếu Liêm ở đây phải là người đức cao vọng trọng công nhận và tiến cử mới đúng.
Nói tới đây là cậu hiểu thời nhà Hán và Ngụy Tấn nó làm quan thế nào. Nói dài một tí, đây cũng là vì sao Hán Linh Đế lại mở ra Tây Viên để mua quan bán chức đấy là bởi vì thấy quyền lực của các gia tộc lớn quá, người ta nói nhiều, mình điếc tai mà không làm gì được thế là nghĩ ra cái kế ngu là " lúc trước bởi ngươi tiến cử nên quan lại theo ngươi, bây giờ ta cho mua quan bán chức, các quan lại phải nghe ta chứ " kết quả thì không cần nói, đúng là đồ đần. các chú sau cũng hết hồn, không còn dám bắt chước cho đến khi việc học tập mở rộng và " thi cử " đúng nghĩa xuất hiện có điều nó là mấy triều đại sau. Đấy cậu bảo Tuân gia rồi thì mấy người kia chết cả rồi thế là xong chuyện, mình nói cho cậu cái việc ơn nghĩa đề cử này nó không phải đơn giản đâu, đời bố chưa trả xong đời con tiếp theo mà nhớ. cứ như bây giờ cái gì cũng quy ra tiền bạc thì nó tiện rồi.
Bây giờ lại nói thế cái ân nghĩa này nó báo đáp có giới hạn thế nào ? Mình cho cậu 2 ví dụ người thời đó báo đáp ân nghĩa nó thế nào :
1. Hạ Hầu Đôn : Năm ấy vẫn nhược quan chi niên ( dưới 13 tuổi ) đi ra chợ nghe nói có người nói xấu thầy mình, lập tức rút đao giết chết người ấy, giết xong còn tìm đến tận nhà giết cả nhà người kia đến nô tỳ cũng không tha. Việc thành xong lan truyền ra ngoài, nổi tiếng cả quốc ( cả quận bây giờ ).
2 Tang Hồng ( tìm 15' mới ra được cái tên này , sau vài lần kiểu này thì đến nghỉ mất ) Tang Hồng, nổi tiếng cùng với Trần Đăng thời bấy giờ, Tam Quốc Chí của Trần Thọ và Hậu Hán Thư của Phạm Diệp đều có miêu tả kỹ lưỡng tuy nhiên TQDN của La Quán Trung không thấy 1 chữ. Trần thọ nói hắn" Hùng khí tráng tiết", phạm diệp nói hắn là" Thiên hạ kì sĩ", vậy người này như thế nào ?
Tang hồng tên chữ là Tử Nguyên, người Dương Châu, tuy là nho sỹ nhưng thân thể khá cao lớn. Lúc trẻ làm huyện trưởng, vào thời hán linh đế , cảm thấy được làm quan không có ý nghĩa ( lý do ở trên ), liền về nhà. Có bạn tốt là trương siêu tìm đến hắn, mời hắn làm công tào( kiểu thư ký ), hắn liền qua đến chỗ trương siêu làm việc, làm việc vớ vẩn kiếm tiền nuôi vợ qua ngày. Vốn như vậy cũng không có gì, chính là vào kiến an sơ năm, Tang Hồng lại làm một việc đại sự ảnh hưởng cả lịch sử tam quốc, chuyện gì vậy?-- triệu tập quần hùng, thảo phạt đổng trác!
Đổng trác phế hoàng đế lúc sau, làm cho triều chính càng ngày càng vớ vẩn, chư hầu ở quan đông ( phía đông Lạc Dương ) đều rất tức giận, nhưng là lúc ấy cũng không có người đầu tiên dám đứng ra cùng Đổng Công kêu la . Việc này chính là phải có nguy hiểm rất lớn, không phải như kiểu ở nhà ngồi sau máy tính chém gió về tình hình Biển Đông đơn giản như thế. Cho nên chư hầu chỉ dám liên lạc ngầm , nhưng là không ai dám đứng ra chỉ vào mặt Đổng kêu la gì cả. Lúc này Tang Hồng bắt đầu phát thần kinh cổ động Trương Siêu, tất nhiên đều nói về việc trung quân đền nợ nước ba lăng nhăng, Trương Siêu lúc ấy danh tiếng lớn vô cùng, nhưng lá gan rất nhỏ, không dám tự tiện quyết định,bèn đi tìm anh hắn là người có danh tiếng lớn hơn nữa là trần lưu Thái Thú Trương Mạc. Trương Mạc với Trương Siêu vừa uống rượu vừa chém gió:" Nghe nói chú làm quan quá kém, mặc kệ việc gì, đều để cho một thằng tên là Tang Hồng quyết định, việc này có thật không ?" Trương siêu nói:" Có, tuy nhiên anh đừng coi thường thằng này, hắn có thể coi là cao thủ ở quốc nội hiện tại." Trương mạc nghĩ mình cái gì cao thủ chưa gặp a, bèn khiến cho trương siêu gọi tang hồng lại đây. Kết quả nói một đêm, cũng không biết tang hồng cùng trương mạc nói gì , ngày hôm sau trương mạc ra lều trại liền la hét muốn tạo phản, giống như thằng bị bệnh thần kinh, còn gọi hàn phức, lưu đại, khổng dung vài người, ở toan tảo minh thệ, cùng nhau thảo phạt đổng trác. Này thật ra chính là bản gốc của chuyện " Mười tám lộ chư hầu thảo đổng trác" nổi tiếng , là quan đông đại thần đối đổng trác lần đầu tuyên chiến. Còn lại viên thiệu, tôn kiên, tào thao mấy chú này toàn là về sau thấy có cơ mới nhảy vào.
---------- Post added at 01:23 ---------- Previous post was at 01:14 ----------
Đội hình này gom nhau lại được một đống, tuy nhiên không ai dám cầm đầu. Lúc ấy trương siêu cùng Trương Mạc bí mật nói nhỏ với nhau:" Năm đó trần anh ở đất sở ( danh nhân đất Sở, Người giang đông bầu hắn làm minh chủ phản lại nhà Tần, hắn không dám.) đều không dám đứng đầu, bèn bê ra hạng lương Hạng Võ, anh em mình đại khái cũng không phải người làm được minh chủ . Cứ cố đứng đầu, nếu đánh bại, như vậy tai họa diệt tộc kiểu gì cũng trốn không thoát." Hắn nghĩ như vậy, tất cả mọi người nghĩ như vậy, cuối cùng mọi người nhường lên nhường xuống,bèn bắt tang hồng suất lĩnh mọi người minh thệ, kỳ thật chính là làm minh chủ. Tang hồng nghĩa không từ chối bèn đáp ứng, là người đầu tiên bôi lên môi máu gà tanh lòm ( cái đoạn trong phim TQDN bản cũ ấy ).
---------- Post added at 01:50 ---------- Previous post was at 01:23 ----------
Còn chuyện về sau thế nào, ai ở đây cũng biết, dù sao mọi người cho tới cuối cùng đều tan cả. Về sau tang hồng làm việc cho chỗ viên thiệu, tang hồng tuy cướp vị trí minh chủ của Viên Thiệu, nhưng viên thiệu vẫn coi trọng hắn, để cho hắn thống lĩnh binh mã thanh châu, trú ở đông quận. Tang hồng ở đông quận 2 năm, thổ phỉ trong quận nghe thấy tên hắn sau toàn bộ chuyển nhà, viên thiệu rất bội phục tang hồng.
Tào thao vây công trương siêu, trương siêu nói:" Không sợ, người khác ta không biết, tang hồng nhất định sẽ đến cứu ta." Quả nhiên, tang hồng nghe nói trương siêu bị Tào Tháo đánh, vội vã đi chân đất khóc khóc mếu mếu đến cầu Viên Thiệu, Viên Thiệu lúc ấy cùng Tào Tháo vẫn chưa trục trặc, quan hệ vẫn rất tốt, nên không đáp ứng, kéo tang hồng lại không cho hắn về thanh châu điều quân. Bởi vì không có viện binh, trương siêu bị Tào Tháo giết chết, Tang Hồng tức quá, một mình phản hồi thanh châu, tuyên bố thoát ly viên thiệu độc lập. Còn tả hịch văn đem viên thiệu mắng như con. Thiệu giận, mang binh vây công Đông Quận, Đông Quận là quận lớn, dân chúng nhiều, lương thực tiêu hao rất nhanh thoáng cái là hết. Tang hồng mở cửa thành cho dân chúng đi chạy trốn, dân chúng, quan lại không có một người chạy, khóc hô phải cùng tang hồng chết cùng nhau. Tang hồng cũng khóc theo:" Vì nghĩa khí, ta là nhất định phải chết, các ngươi tại sao phải cùng chính Vợ con mình cùng ta chịu tội đây?", vì thế giết chết vợ con của chính mình, nấu canh thịt cho các tướng sĩ giữ thành ăn. Thủ thành kiểu này tất nhiên không ổn, kết quả đại quân viên thiệu phá được đông quận, trong thành tám nghìn người toàn bộ đều chết, theo ghi lại thì không có MỘT người đầu hàng.
Viên thiệu tiếc tang hồng là nhân tài, đem trói hắn lại, khuyên hắn đầu hàng. Tang hồng nhìn viên thiệu nhổ nước bọt mắng:" Năm đó lúc thảo phạt đổng trác, tao thấy mày cùng trương siêu xưng huynh gọi đệ cực kỳ thân thiết, lúc ấy ông đây còn cảm động tý khóc. Không ngờ tới lúc người ta gặp nạn, mày lại khoanh tay đứng nhìn, thật không hiểu mày là loại người gì. giết tao nhanh lên, ta nhìn mày lâu thấy buồn nôn." Viên thiệu nghe như vậy thế, cũng thôi, gọi người đem tang hồng đi giết.
Việc này đến lúc này cũng xong, không ngờ trong số tân khách viên thiệu mời đến, có một thằng bé tên trần dung xem xong không nhịn được, đứng lên liền chửi viên thiệu:" Ngay cả nghĩa sĩ như tang hồng đều giết, người như ông còn muốn bình định thiên hạ?" Viên thiệu không ngờ giữa đường nhảy ra một thằng Lục Vân Tiên, kinh ngạc rồi nổi giận hét:" Thằng bé như mày thì biết cái gì? Hay là mày với tang hồng là cùng một bọn." Trần dung khịt mũi:" hai chữ nhân nghĩa không phải dung để nói đùa, làm theo nhân nghĩa chính là quân tử, không theo nhân nghĩa chính là tiểu nhân. Ta cũng không cần biết ngươi là viên thiệu hay là tang hồng, ta chỉ cùng nhân nghĩa là một bọn." Viên thiệu vừa xấu hổ vừa tức, ra lệnh thủ hạ đem trần dung cũng lôi ra chém.
Việc này Viên Thiệu xử lý quá đáng, lúc ấy không ít thủ hạ của Viên Thiệu ở dưới đều trộm thì thầm với nhau:" trong một ngày tự nhiên giết chết hai nghĩa sĩ, chủ công làm cho lòng người đều mất cả."
---------- Post added at 01:52 ---------- Previous post was at 01:50 ----------
Đấy bấy giờ người trong thiên hạ đều lấy đấy làm mục tiêu ca ngợi học theo cả, bây giờ bạn ngồi đây tranh luận với tôi là tôi có dám làm thế này, thế kia không, có thấy vô nghĩa không, bạn về thời đấy mà chửi cái bọn ngu đấy chứ hỏi tôi thì hỏi làm gì ???