H thích Abby vcl, mong phần III cho chơi Abby nữa, chán con khùng Ellie rồi
Đoạn bạn thấy môi trường chất lượng kém hơn là đoạn nào nhỉ, để mình vào soi lạiHoàn thành game tối thứ 2 : thời gian hoàn thành 46h57', mức khó Survivor và không dùng listen mode. TLOU2 và Sekiro là 2 game hay và ấn tượng nhất trong gen này đối với mình.
Có lẽ phải là người thật sự mở lòng, ít mang nặng chủ nghĩa thần tượng hay tư tưởng bài xích thì mới có thể chấp nhận được những quyết định trong game. TLOU2 là 1 trải nghiệm độc nhất ( cả theo chiều hướng tích cực lẫn tiêu cực) mà trước giờ và có lẽ sau này cũng sẽ chẳng có NSX game nào dám làm, nhất là sau những tranh cãi nảy lửa vừa qua.
Ngẫm nghĩ mãi để liên kết các chi tiết trong game lại với nhau mới viết dc cái review nhỏ này
• Gameplay: đỉnh cao của thể loại 3rd shooter survival horror . Khó có game nào có thể kết hợp tất cả các yếu tố thành 1 package gần như hoàn hảo ntn ở thời điểm hiện tại ( tuy các yếu tố này phần lớn đều ko mới ): từ AI, thiết kế màn chơi, animation, gunplay, melee combat, stealth đều tuyệt đỉnh.
- Mình tốn tận ~ 47 giờ để hoàn thành game là vì replay checkpoint lại cực nhiều để thỏa mãn hết những yếu tố gameplay mang lại. Có những checkpoint mình replay lại đến 40, 50 lần: một phần là do trong lúc chơi "kịch bản" không như mình đề ra, 1 phần muốn thử qua các cách tiếp cận khác nhau, 1 phần nữa là do chơi theo phong cách của mình 1 số checkpoint khó vãi nồi. Cái cảm giác này cũng như khi chơi Sekiro vậy, càng chơi càng nghiện, càng hưng phấn chứ không hề thấy nản.![]()
- Phong cách chơi chủ đạo của mình xuyên suốt game: 20% stealth, 40% gunplay và 40% dành cho melee combat. Phải chơi mix tất cả phong cách ntn thì mới thấy gameplay ND làm tốt ntn. Những ai chỉ chăm chăm theo 1 kiểu nhất định như stealth hay chỉ chơi như thể loại cover- shooter thì sẽ nhanh thấy nhàm chán và lặp lại. Cái này áp dụng cả cho Uncharted 4, nhưng trong U4 chọn độ khó cao nhất thì gần như người chơi chỉ có thể chơi theo hướng cover- shooter đơn thuần thôi vì địch bắn rát kinh hồn, không thể làm những trò bay nhảy, melee đẹp mắt được. Gameplay của U4 chỉ tỏa sáng ở những độ khó thấp hơn. Mình nghĩ đây là 1 trong những nguyên nhân chính khiến ND bỏ mức đi khó Grounded khi game ra mắt.
- Nhiều anh em sẽ hỏi chơi như trên ở mức khó survivor thì có đủ đạn dược, nguyên liệu chế đồ không? Trả lời luôn là dư thừa nếu chịu khó lùng khắp map và sử dụng đạn dược có tính toán chứ không phải bạ đâu bắn nấy. Mục tiêu hàng đầu luôn luôn là headshot , nhưng đôi lúc sẽ thú vị hơn nếu bắn vào chân rồi chạy tới ôm kẻ địch làm bia đỡ đạn hoặc cho 1 phát melee kết liễu. Shotgun/ sniper thì cứ nhắm vào chân/ tay để xem kẻ địch rên la đến chết trên vũng máu. Bom mìn cũng ko thiếu: cứ xài tẹt ga 2,3 quả trong mỗi cuộc đụng độ, tối ưu giết được 2, 3 kẻ địch thì tốt nhưng giết lẻ cũng chả sao, vì cảm giác nhìn kẻ địch bị tung tóe thành hàng trăm mảnh thật yomost
- Các cuộc đụng độ phần 2 này thiết kế tốt hơn rất nhiều phần 1, căng thẳng tột độ dù kẻ địch là người hay là đám infected. Với kẻ địch là người, nhờ được cải tiến hệ thống AI nên chúng cực kỳ thông minh, biết giao tiếp và hỗ trợ cho nhau, chỉ tiếc nếu những tên cầm vũ khí tầm xa hổ báo và bớt thận trọng hơn 1 chút thì sẽ là hoàn hảo hơn nữa. Nhưng nhìn chung đây vẫn là hệ thống AI tốt nhất trong tất cả các game shooter ở thời điểm hiện tại. Còn với kẻ địch là infected trừ con boss Ratking ra thì mình ấn tượng nhất với đám stalker. Ở phần 1 thì đám stalker cực nhạt nhòa và ít đất diễn, nhưng ở phần 2 này stalker là loại infected gậy khó chịu nhất cho người chơi. Chúng vẫn còn mang sự thông minh, tinh ranh của con người, thường xuyên lẩn trốn rồi bất ngờ xồ ra những lúc người chơi ít tập trung nhất, đánh tay đôi thì chúng lại bỏ chạy và tiếp tục trò mèo vờn chuột.
-Nhưng vẫn có 1 số điểm chưa hài lòng: Như các đoạn set piece quá ngắn, chưa đủ làm người chơi cảm thấy thỏa mãn và kịch tính. Đây là điểm mạnh trong các game của ND nhưng lại không tận dụng, giá như có 1 vài đoạn set piece chỉ cần dài tầm 2/3 đoạn rượt đuổi trong U4 thôi là đã rất tuyệt rồi. Các màn boss fight phần này tốt hơn hẳn phần 1, nhưng vẫn có 1 số đoạn có thể khai thác thêm: vd [Spoil nhẹ]........................................đoạn Manny+ Abby rượt đuổi Tommy cực hay nhưng khúc cuối cùng lại là cutscene và kết thúc cụt ngủn quá, nếu lồng thêm 1 đoạn gameplay giằng co giữa Abby và Tommy thì hay. Hay như đoạn thủ lĩnh Isaac bị bắn chết cũng có thể bôi thêm 1 đoạn set piece hoặc boss fight chứ ko thể lãng xẹt như vậy được.
• Đồ họa/ âm thanh:
- Chất lượng đồ họa của TLOU2 với RDR2 có thể gọi là kỳ tích trên cỗ máy già nua 7 năm tuổi. Nhưng hình như 1 số đoạn không thuộc mạch truyện chính do team khác làm thì phải: đồ họa, môi trường những đoạn này kém chi tiết và ấn tượng hơn đôi chút.Hiệu ứng film grain tăng thêm chất cine và tạo không khí nặng nề cho game, mình rất thích hiệu ứng này nhưng có 1, 2 chỗ thêm nhiều quá nhìn hơi khó chịu.
- Đây có lẽ là game kiểm duyệt chất lượng "kém hoàn hảo" nhất của ND: trong quá trình chơi mình thấy xuất hiện khá nhiều lỗi vật thể bị pop-in ở xa, và đôi bà lần gặp bug màn chơi chớp nháy trắng toát trong 1, 2 giây, và 1 lần Ellie bị glitch kẹt cứng trong góc nhà :v. Nhưng những lỗi này xuất hiện cực hiếm và cũng không làm ảnh hưởng gì tới trải nghiệm game.
- ND luôn có 1 đội ngũ thiết kế animation hàng đầu trong ngành game, và TLOU2 1 lần nữa chứng minh được điều này. Nếu Rockstar thất bại trong việc mô phỏng lại chuyển động chân thật bởi hệ thống điều khiển lề mềvà phản hồi kém nhạy trong RDR2 thì với TLOU2, ND đã áp dụng 1 công nghệ mới để khắc phục nhược điểm này nhưng vẫn giữ được độ thật trong chuyển động. Mô hình và biểu cảm của các nhân vật trong game cũng ở tầm khó game nào có thể so được, thậm chí biểu cảm ngay ở trong gameplay còn tốt hơn đa số cutscene ở các game khác, đặc biệt là phần ánh mắt.
- Phần âm thanh cũng làm quá tốt khi lột tả được không khí u ám, nặng nề của game. Soundtrack tuy không có nhiều bài ấn tượng bằng phần 1 nhưng không thể phàn nàn được, còn phần hiệu ứng âm thanh môi trường thì chi tiết đáng kinh ngạc. Game sử dụng rất nhiều lớp âm thanh chồng đè lên nhau, tạo nên một môi trường vô cùng sống động và có chiều sâu. Chính yếu tố này đã giúp cho các cuộc đụng độ trong game trở nên căng thẳng và hấp dẫn hơn nhiều. Hãy kiếm 1 chiếc headphone đủ tốt để tận hưởng hết những chi tiết nhỏ nhặt nhưng cực kỳ đáng giá này.
• Nội dung: Phần 1 có 1 cốt truyện khá bình thường nhưng được dẫn dắt, sắp xếp kịch bản cực kỳ xuất sắc. Phần 2 lại hoàn toàn trái ngược, thông điệp, ý tưởng ND muốn gửi gắm qua phần 2 này phải nói là rất hay nhưng cách thể hiện, bố cục ở 1 số phân đoạn lại chưa hợp lý khiến người chơi khó chịu.
- Sạn to nhất và là điểm mấu chốt của game lẫn những tranh cãi gay gắt từ người chơi chính là chi tiết Joel chết đầu game. Nếu đoạn này làm khéo hơn thì nhiều người đã không phẫn nộ như vậy, vd: khi nghe Abby gợi ý chạy tới căn cứ của nhóm, ND thêm 1 số phân cảnh như Joel kéo Tommy ra 1 góc thì thầm nhỏ to đề phòng, nhưng liền sau đó đám infected phá cửa tràn vào, tình huống nguy hiểm cận kề không thể chần chừ suy nghĩ thiệt hơn nên cả 3 tức tốc lên ngựa chạy về căn cứ của Abby. Hay như sau khi Joel nói tên mình thì Abby nên hỏi thêm 1, 2 câu để chắc chắn đó là Joel cô đang cần tìm rồi mới nổ súng. Chỉ cần thêm 1 sốchi tiết nhỏ vậy thôi thì sẽ làm cái chết của Joel logic và bớt gượng gạo hơn rất nhiều. Sai 1 ly đi 1 dặm, chỉ vì 1 chi tiết cẩu thả đầu game mà gần như phá hỏng cả game.
- Cảnh Tommy tới nhà Ellie và Dina theo mình cũng chưa đạt. Tommy tới cuối game chắc chắn chỉ còn tràn ngập mỗi sự thù hận: vừa mang mối thù của anh trai, vừa thương tật đầy mình, gia đình đổ vỡ, vợ chồng ly thân, nếu Abby chưa chết thì lão vẫn chưa thể cam tâm. Nhưng trước đó Tommy cũng đâu phải loại người gàn dở cực đoan, vì thù hận mà bất chấp tất cả, chính Tommy còn dặn Maria canh chừng không để Ellie trốn khỏi Jackson, để lão tự đi trả thù 1 mình. Thế mà đoạn cuối lại bảo Ellie đi trả thù hộ 1 cách quá sỗ sàng, trong khi Ellie và Dina đã phải trả qua biết bao trận thập tử nhất sinh, xém tý nữa là mất mạng, lại còn có cả 1 gia đình đang yên ấm. Nếu đoạn này để Tommy có 1 chút ngập ngừng, rồi để Ellie tự khơi gợi đoán ra chuyện liên quan tới Abby thì sẽ hay hơn.
- Cái chết của một số nhân vật khác cũng diễn ra quá nhanh và hời hợt, người chơi còn chưa cảm nhận đươc sự mất mát, đau thương thì đã phải chuyển sự chú ý vào diễn biến tiếp theo, dẫn tới chẳng đọng lại được gì. Lại quay về phần 1, cảnh cái chết của 2 anh em Sam, Henry ấn tượng bao nhiêu thì những cảnh chết chóc trong phần 2 lại nhạt nhòa bấy nhiêu. Trớ trêu thay đoạn con bé chơi Vita bi chọc tiết có khi lại còn làm tốt và ám ảnh hơn những phân đoạn chính kia.![]()
- Về cái kết của game, lúc đầu mình cũng cho rằng game nên kết thúc lúc Ellie và Dina lui về ở ẩn ở nông trại, nhưng sau khi ngẫm nghĩ lại thì quyết định tạo thêm 1 phần trả thù sau cùng mới là cái kết trọn vẹn nhất, thể hiện đầy đủ nhất thông điêp chủ đề của game. Hình ảnh hồi tưởng lần nói chuyện cuối cùng của Ellie với Joel chính là thứ khiến Ellie dừng tay. tha mạng cho Abby cũng là cách Ellie tha thứ cho Joel, điều mà tới cuối game Ellie vẫn chưa có cơ hôi để nói ra.
Thật ra cuối game không phải là hành trình Ellie đi trả thù mà là đi tìm 1 sự giải thoát, giải thoát khỏi những sai trái mà cô đã làm: sai trái khi đã quá ích kỷ đối với Joel, sai trái khi kéo theo quá nhiều người bị liên lụy, và sai trái ngay với cả chính mình. Càng lún sâu vào việc trả thù Ellie càng thấy ám ảnh và kinh tởm chính bản thân mình chứ không hề cảm thấy nhẹ nhõm hay thanh thản hơn. Sau cuộc đối mặt với Abby ở rạp hát thì Ellie đã nhận ra và hoàn toàn buông xuôi ý định trả thù rồi.
Kết game là 1 sự trả giá cực đắt cho cả Ellie và Abby. Ellie mất đi 2 ngón tay và không thể đánh đàn được nữa, thứ duy nhất liên kết, gợi nhớ những kỷ niệm đẹp giữa cô và Joel, mẹ con Dina cũng bỏ đi biệt xứ. Và rồi Ellie phải đối mặt với điều cô lo sợ nhất ( ở phần 1): đến sau cùng chẳng còn ai bên cạnh. Hình ảnh bỏ lại cây đàn ghita có thể hiểu Ellie chấp nhận sự trả giá này, buông bỏ mọi thứ lại phía sau. Về phía Abby, sau khi giết Joel thì sự day dứt về cái chết của người cha vẫn không nguôi ngoai. Vì trả thù mà cô mất đi tất cả: Owen- người mà cô yêu thương nhất, bạn bè, đồng đội, và cả tuổi thanh xuân của mình. May mắn hơn Ellie, đến cuối cùng thì cô vẫn còn Lev bên cạnh như 1 niềm an ủi, cũng chính Lev là người đã ngăn cô lún sâu vào vòng xoáy tội lỗi.
Trả thù chỉ khiến chúng ta đánh mất nhiều hơn là nhận được. Đây cũng là thông điệp chính của TLOU2.
Nhiều người bảo đây là 1 cái kết như bòi, quân tử tàu, nhân văn giả tạo,...bla bla thì mình hoàn toàn không đồng ý. Với mình đây là 1 cái kết rất hay và ý nghĩa, chỉ có điều hơi khó nhận ra ẩn ý khi vừa mới chơi xong.
Nhận xét về phần story chuẩn đấy, gần như là những gì mình muốn nói.Hoàn thành game tối thứ 2 : thời gian hoàn thành 46h57', mức khó Survivor và không dùng listen mode. TLOU2 và Sekiro là 2 game hay và ấn tượng nhất trong gen này đối với mình.
Có lẽ phải là người thật sự mở lòng, ít mang nặng chủ nghĩa thần tượng hay tư tưởng bài xích thì mới có thể chấp nhận được những quyết định trong game. TLOU2 là 1 trải nghiệm độc nhất ( cả theo chiều hướng tích cực lẫn tiêu cực) mà trước giờ và có lẽ sau này cũng sẽ chẳng có NSX game nào dám làm, nhất là sau những tranh cãi nảy lửa vừa qua.
Ngẫm nghĩ mãi để liên kết các chi tiết trong game lại với nhau mới viết dc cái review nhỏ này
• Gameplay: đỉnh cao của thể loại 3rd shooter survival horror . Khó có game nào có thể kết hợp tất cả các yếu tố thành 1 package gần như hoàn hảo ntn ở thời điểm hiện tại ( tuy các yếu tố này phần lớn đều ko mới ): từ AI, thiết kế màn chơi, animation, gunplay, melee combat, stealth đều tuyệt đỉnh.
- Mình tốn tận ~ 47 giờ để hoàn thành game là vì replay checkpoint lại cực nhiều để thỏa mãn hết những yếu tố gameplay mang lại. Có những checkpoint mình replay lại đến 40, 50 lần: một phần là do trong lúc chơi "kịch bản" không như mình đề ra, 1 phần muốn thử qua các cách tiếp cận khác nhau, 1 phần nữa là do chơi theo phong cách của mình 1 số checkpoint khó vãi nồi. Cái cảm giác này cũng như khi chơi Sekiro vậy, càng chơi càng nghiện, càng hưng phấn chứ không hề thấy nản.![]()
- Phong cách chơi chủ đạo của mình xuyên suốt game: 20% stealth, 40% gunplay và 40% dành cho melee combat. Phải chơi mix tất cả phong cách ntn thì mới thấy gameplay ND làm tốt ntn. Những ai chỉ chăm chăm theo 1 kiểu nhất định như stealth hay chỉ chơi như thể loại cover- shooter thì sẽ nhanh thấy nhàm chán và lặp lại. Cái này áp dụng cả cho Uncharted 4, nhưng trong U4 chọn độ khó cao nhất thì gần như người chơi chỉ có thể chơi theo hướng cover- shooter đơn thuần thôi vì địch bắn rát kinh hồn, không thể làm những trò bay nhảy, melee đẹp mắt được. Gameplay của U4 chỉ tỏa sáng ở những độ khó thấp hơn. Mình nghĩ đây là 1 trong những nguyên nhân chính khiến ND bỏ mức đi khó Grounded khi game ra mắt.
- Nhiều anh em sẽ hỏi chơi như trên ở mức khó survivor thì có đủ đạn dược, nguyên liệu chế đồ không? Trả lời luôn là dư thừa nếu chịu khó lùng khắp map và sử dụng đạn dược có tính toán chứ không phải bạ đâu bắn nấy. Mục tiêu hàng đầu luôn luôn là headshot , nhưng đôi lúc sẽ thú vị hơn nếu bắn vào chân rồi chạy tới ôm kẻ địch làm bia đỡ đạn hoặc cho 1 phát melee kết liễu. Shotgun/ sniper thì cứ nhắm vào chân/ tay để xem kẻ địch rên la đến chết trên vũng máu. Bom mìn cũng ko thiếu: cứ xài tẹt ga 2,3 quả trong mỗi cuộc đụng độ, tối ưu giết được 2, 3 kẻ địch thì tốt nhưng giết lẻ cũng chả sao, vì cảm giác nhìn kẻ địch bị tung tóe thành hàng trăm mảnh thật yomost
- Các cuộc đụng độ phần 2 này thiết kế tốt hơn rất nhiều phần 1, căng thẳng tột độ dù kẻ địch là người hay là đám infected. Với kẻ địch là người, nhờ được cải tiến hệ thống AI nên chúng cực kỳ thông minh, biết giao tiếp và hỗ trợ cho nhau, chỉ tiếc nếu những tên cầm vũ khí tầm xa hổ báo và bớt thận trọng hơn 1 chút thì sẽ là hoàn hảo hơn nữa. Nhưng nhìn chung đây vẫn là hệ thống AI tốt nhất trong tất cả các game shooter ở thời điểm hiện tại. Còn với kẻ địch là infected trừ con boss Ratking ra thì mình ấn tượng nhất với đám stalker. Ở phần 1 thì đám stalker cực nhạt nhòa và ít đất diễn, nhưng ở phần 2 này stalker là loại infected gậy khó chịu nhất cho người chơi. Chúng vẫn còn mang sự thông minh, tinh ranh của con người, thường xuyên lẩn trốn rồi bất ngờ xồ ra những lúc người chơi ít tập trung nhất, đánh tay đôi thì chúng lại bỏ chạy và tiếp tục trò mèo vờn chuột.
-Nhưng vẫn có 1 số điểm chưa hài lòng: Như các đoạn set piece quá ngắn, chưa đủ làm người chơi cảm thấy thỏa mãn và kịch tính. Đây là điểm mạnh trong các game của ND nhưng lại không tận dụng, giá như có 1 vài đoạn set piece chỉ cần dài tầm 2/3 đoạn rượt đuổi trong U4 thôi là đã rất tuyệt rồi. Các màn boss fight phần này tốt hơn hẳn phần 1, nhưng vẫn có 1 số đoạn có thể khai thác thêm: vd [Spoil nhẹ]........................................đoạn Manny+ Abby rượt đuổi Tommy cực hay nhưng khúc cuối cùng lại là cutscene và kết thúc cụt ngủn quá, nếu lồng thêm 1 đoạn gameplay giằng co giữa Abby và Tommy thì hay. Hay như đoạn thủ lĩnh Isaac bị bắn chết cũng có thể bôi thêm 1 đoạn set piece hoặc boss fight chứ ko thể lãng xẹt như vậy được.
• Đồ họa/ âm thanh:
- Chất lượng đồ họa của TLOU2 với RDR2 có thể gọi là kỳ tích trên cỗ máy già nua 7 năm tuổi. Nhưng hình như 1 số đoạn không thuộc mạch truyện chính do team khác làm thì phải: đồ họa, môi trường những đoạn này kém chi tiết và ấn tượng hơn đôi chút.Hiệu ứng film grain tăng thêm chất cine và tạo không khí nặng nề cho game, mình rất thích hiệu ứng này nhưng có 1, 2 chỗ thêm nhiều quá nhìn hơi khó chịu.
- Đây có lẽ là game kiểm duyệt chất lượng "kém hoàn hảo" nhất của ND: trong quá trình chơi mình thấy xuất hiện khá nhiều lỗi vật thể bị pop-in ở xa, và đôi bà lần gặp bug màn chơi chớp nháy trắng toát trong 1, 2 giây, và 1 lần Ellie bị glitch kẹt cứng trong góc nhà :v. Nhưng những lỗi này xuất hiện cực hiếm và cũng không làm ảnh hưởng gì tới trải nghiệm game.
- ND luôn có 1 đội ngũ thiết kế animation hàng đầu trong ngành game, và TLOU2 1 lần nữa chứng minh được điều này. Nếu Rockstar thất bại trong việc mô phỏng lại chuyển động chân thật bởi hệ thống điều khiển lề mềvà phản hồi kém nhạy trong RDR2 thì với TLOU2, ND đã áp dụng 1 công nghệ mới để khắc phục nhược điểm này nhưng vẫn giữ được độ thật trong chuyển động. Mô hình và biểu cảm của các nhân vật trong game cũng ở tầm khó game nào có thể so được, thậm chí biểu cảm ngay ở trong gameplay còn tốt hơn đa số cutscene ở các game khác, đặc biệt là phần ánh mắt.
- Phần âm thanh cũng làm quá tốt khi lột tả được không khí u ám, nặng nề của game. Soundtrack tuy không có nhiều bài ấn tượng bằng phần 1 nhưng không thể phàn nàn được, còn phần hiệu ứng âm thanh môi trường thì chi tiết đáng kinh ngạc. Game sử dụng rất nhiều lớp âm thanh chồng đè lên nhau, tạo nên một môi trường vô cùng sống động và có chiều sâu. Chính yếu tố này đã giúp cho các cuộc đụng độ trong game trở nên căng thẳng và hấp dẫn hơn nhiều. Hãy kiếm 1 chiếc headphone đủ tốt để tận hưởng hết những chi tiết nhỏ nhặt nhưng cực kỳ đáng giá này.
• Nội dung: Phần 1 có 1 cốt truyện khá bình thường nhưng được dẫn dắt, sắp xếp kịch bản cực kỳ xuất sắc. Phần 2 lại hoàn toàn trái ngược, thông điệp, ý tưởng ND muốn gửi gắm qua phần 2 này phải nói là rất hay nhưng cách thể hiện, bố cục ở 1 số phân đoạn lại chưa hợp lý khiến người chơi khó chịu.
- Sạn to nhất và là điểm mấu chốt của game lẫn những tranh cãi gay gắt từ người chơi chính là chi tiết Joel chết đầu game. Nếu đoạn này làm khéo hơn thì nhiều người đã không phẫn nộ như vậy, vd: khi nghe Abby gợi ý chạy tới căn cứ của nhóm, ND thêm 1 số phân cảnh như Joel kéo Tommy ra 1 góc thì thầm nhỏ to đề phòng, nhưng liền sau đó đám infected phá cửa tràn vào, tình huống nguy hiểm cận kề không thể chần chừ suy nghĩ thiệt hơn nên cả 3 tức tốc lên ngựa chạy về căn cứ của Abby. Hay như sau khi Joel nói tên mình thì Abby nên hỏi thêm 1, 2 câu để chắc chắn đó là Joel cô đang cần tìm rồi mới nổ súng. Chỉ cần thêm 1 sốchi tiết nhỏ vậy thôi thì sẽ làm cái chết của Joel logic và bớt gượng gạo hơn rất nhiều. Sai 1 ly đi 1 dặm, chỉ vì 1 chi tiết cẩu thả đầu game mà gần như phá hỏng cả game.
- Cảnh Tommy tới nhà Ellie và Dina theo mình cũng chưa đạt. Tommy tới cuối game chắc chắn chỉ còn tràn ngập mỗi sự thù hận: vừa mang mối thù của anh trai, vừa thương tật đầy mình, gia đình đổ vỡ, vợ chồng ly thân, nếu Abby chưa chết thì lão vẫn chưa thể cam tâm. Nhưng trước đó Tommy cũng đâu phải loại người gàn dở cực đoan, vì thù hận mà bất chấp tất cả, chính Tommy còn dặn Maria canh chừng không để Ellie trốn khỏi Jackson, để lão tự đi trả thù 1 mình. Thế mà đoạn cuối lại bảo Ellie đi trả thù hộ 1 cách quá sỗ sàng, trong khi Ellie và Dina đã phải trả qua biết bao trận thập tử nhất sinh, xém tý nữa là mất mạng, lại còn có cả 1 gia đình đang yên ấm. Nếu đoạn này để Tommy có 1 chút ngập ngừng, rồi để Ellie tự khơi gợi đoán ra chuyện liên quan tới Abby thì sẽ hay hơn.
- Cái chết của một số nhân vật khác cũng diễn ra quá nhanh và hời hợt, người chơi còn chưa cảm nhận đươc sự mất mát, đau thương thì đã phải chuyển sự chú ý vào diễn biến tiếp theo, dẫn tới chẳng đọng lại được gì. Lại quay về phần 1, cảnh cái chết của 2 anh em Sam, Henry ấn tượng bao nhiêu thì những cảnh chết chóc trong phần 2 lại nhạt nhòa bấy nhiêu. Trớ trêu thay đoạn con bé chơi Vita bi chọc tiết có khi lại còn làm tốt và ám ảnh hơn những phân đoạn chính kia.![]()
- Về cái kết của game, lúc đầu mình cũng cho rằng game nên kết thúc lúc Ellie và Dina lui về ở ẩn ở nông trại, nhưng sau khi ngẫm nghĩ lại thì quyết định tạo thêm 1 phần trả thù sau cùng mới là cái kết trọn vẹn nhất, thể hiện đầy đủ nhất thông điêp chủ đề của game. Hình ảnh hồi tưởng lần nói chuyện cuối cùng của Ellie với Joel chính là thứ khiến Ellie dừng tay. tha mạng cho Abby cũng là cách Ellie tha thứ cho Joel, điều mà tới cuối game Ellie vẫn chưa có cơ hôi để nói ra.
Thật ra cuối game không phải là hành trình Ellie đi trả thù mà là đi tìm 1 sự giải thoát, giải thoát khỏi những sai trái mà cô đã làm: sai trái khi đã quá ích kỷ đối với Joel, sai trái khi kéo theo quá nhiều người bị liên lụy, và sai trái ngay với cả chính mình. Càng lún sâu vào việc trả thù Ellie càng thấy ám ảnh và kinh tởm chính bản thân mình chứ không hề cảm thấy nhẹ nhõm hay thanh thản hơn. Sau cuộc đối mặt với Abby ở rạp hát thì Ellie đã nhận ra và hoàn toàn buông xuôi ý định trả thù rồi.
Kết game là 1 sự trả giá cực đắt cho cả Ellie và Abby. Ellie mất đi 2 ngón tay và không thể đánh đàn được nữa, thứ duy nhất liên kết, gợi nhớ những kỷ niệm đẹp giữa cô và Joel, mẹ con Dina cũng bỏ đi biệt xứ. Và rồi Ellie phải đối mặt với điều cô lo sợ nhất ( ở phần 1): đến sau cùng chẳng còn ai bên cạnh. Hình ảnh bỏ lại cây đàn ghita có thể hiểu Ellie chấp nhận sự trả giá này, buông bỏ mọi thứ lại phía sau. Về phía Abby, sau khi giết Joel thì sự day dứt về cái chết của người cha vẫn không nguôi ngoai. Vì trả thù mà cô mất đi tất cả: Owen- người mà cô yêu thương nhất, bạn bè, đồng đội, và cả tuổi thanh xuân của mình. May mắn hơn Ellie, đến cuối cùng thì cô vẫn còn Lev bên cạnh như 1 niềm an ủi, cũng chính Lev là người đã ngăn cô lún sâu vào vòng xoáy tội lỗi.
Trả thù chỉ khiến chúng ta đánh mất nhiều hơn là nhận được. Đây cũng là thông điệp chính của TLOU2.
Nhiều người bảo đây là 1 cái kết như bòi, quân tử tàu, nhân văn giả tạo,...bla bla thì mình hoàn toàn không đồng ý. Với mình đây là 1 cái kết rất hay và ý nghĩa, chỉ có điều hơi khó nhận ra ẩn ý khi vừa mới chơi xong.
H thích Abby vcl, mong phần III cho chơi Abby nữa, chán con khùng Ellie rồi


Dù có thích game này như những gì đã viết ở trên nhưng mình vẫn hoàn toàn đồng ý ( trừ đoạn lão nói về gameplay ) với tay Joe này.
Hóng cuối năm nay TLOU 2 lấy được GOTY.
Chuẩn rồi, bởi bây giờ chỉ mới chơi hết Seattle day 2- Mình tốn tận ~ 47 giờ để hoàn thành game là vì replay checkpoint lại cực nhiều để thỏa mãn hết những yếu tố gameplay mang lại. Có những checkpoint mình replay lại đến 40, 50 lần: một phần là do trong lúc chơi "kịch bản" không như mình đề ra, 1 phần muốn thử qua các cách tiếp cận khác nhau, 1 phần nữa là do chơi theo phong cách của mình 1 số checkpoint khó vãi nồi.![]()

Con CX năm nay theo các reviewers là gần như ko có nâng cấp gì đáng giá so với C9, nên ai đang có C9 trừ phi muốn đổi kích thuớc to hơn chứ ko có lí do gì để nâng cấp cả, nhưng C9 so với C8 thì lại cải tiến khá nhiều.
nhìn qua cái màn hình ko cảm dc hết cái nét đẹp con OLED này, chắc phải ra trải nghiệm thực tế xem ntn
Đù hôm qua girfriend review bảo là bọn hater nó send death threat đòi phải làm review nói xấu cái game, vào cmt trên youtube thì cmt đầu đã bảo bọn reviewer đi chết đi, các anh hater hết trò rồi còn mỗi trò sủa như chó ngoài đườngGirlfriend review cho du bo nhe
Có gì lạ đâu, ngay trên gamevn còn có những thằng như thế nữa mà.Ghét thì ghét chứ cái game này đào mồ mả nhà nó lên à mà hành động như mấy thằng chó điên vậy![]()