Bánh Bao hiếm khi thấy tôi nghiêm túc như vậy, nàng rửa cho tôi hai cái củ cải để khao quân, sau khi gặm xong, quá nhiên là đầu óc tỉnh táo, mắt sáng như sao, có điều bụng kêu lục bục, trọc khí nháo nhào.Tôi bỏ sổ sách xuống, hưởng ứng lời kêu gọi của Bánh Bao, dọn cơm ăn. Người vừa đông đủ, chưa kịp ngồi xuống, tôi nghiến răng nghiến lợi, vận khí đan điền đánh một phát rắm rền vang.
Tần Thủy Hoàng bất mãn nói:
- Ẹo, thặng khị nạy, tợm quạ!
Sư Sư dùng động tác chiêu bài che miệng cười, đúng lúc đó từ dưới nha vang lên tiếng ì ầm, Hạng Vũ tái mặt nói:
- Một nhát rắm, uy lực hùng tráng vậy ru?
Lời chưa dứt, cả căn phòng rung chuyển ầm ầm, răng răc rền vang, bọn tôi bắt đầu đứng không vững. Đầu tiên là quạt điện rơi xuống, sau đó là cốc chén thi nhau nhảy tưng tưng. Thế giới bên ngoài cũng rung chuyển theo, tôi tận mắt thấy một tay đang vững vàng trên xe đạp biến thành tay đua đánh võng như rắn bò khắp mặt đường.
Đồng thời mọi người trong phong đều tái hết mặt, Bánh Bao tóm chặt lấy tôi, Chính béo ngoặc tay vào Kinh khờ, Hạng Vũ trầm mình xuống tấn, khuôn mặt như thể sắp giết người, Lý Sư Sư tóm ngay lấy Lưu Bang đứng bên cạnh, có Hán Cao Tổ thì như điện xẹt chui tọt xuống gầm bàn.
Cả quá trình kéo dài chừng 7,8 giây mà dài như thế kỷ, khi mọi thứ bình tĩnh trở lại, bọn tôi ở tư thế nào vẫn giữ nguyên tư thế đó, bên ngoài chợt vang lên tiếng rú thê lệ:
- Động đất, động đất rồi…..!
Khắp đường khắp phố bắt đầu tràn ngập người từ trong nhà trào ra, tiếng phụ nữ rú, tiếng trẻ con khóc inh ỏi khắp nơi. Cảm động nhất là các cụ, dù đi ra sau cùng nhưng ai cũng có người trẻ tuổi đi cạnh bảo vệ.
Bọn tôi im re, không ai chạy ra ngoài, không khí lạnh ngắt. Lưu Bang phá vỡ im lặng bằng cách thò đầu khỏi gầm bàn, nhìn tôi nói:
- Chú còn lừa anh? Thế mà bảo không phải là thần tiên.
Tần Thủy Hoàng đần mặt ra nói:
- Chụ Cượng, ạnh phục rội.