Nhất Kiến Thành Huynh GAMEVN- Where Winds Meet
“Giữa vạn dặm sương mù,
nơi tiếng sáo vọng về từ những ngọn núi xa…
có những kẻ cô độc – vẫn tin rằng,
chúng ta… sẽ gặp nhau.”
Giữa màn sương mờ, tiếng sáo ngân xa
Ngựa hí vang trời, bóng ai phi qua
Một lời thề chưa kịp nói, đã hóa khói sương tà
Giang hồ chẳng hẹn, nhưng lòng vẫn mong ta gặp lại
Tay nắm chuôi kiếm, tim nghe nhịp mưa
Thế gian biến đổi – chỉ còn niềm tin xưa
Anh em chẳng ngại gió sương, chẳng cần danh dự nữa
Chỉ cần bên nhau – là giang hồ mở cửa
Where Winds Meet– giữa ngàn vân khói
Một lời hô – giang hồ thức giấc rồi
GameVN hội tụ, kẻ anh hùng nối bước
Cười ngạo thế gian – chẳng sợ nắng hay mưa rơi
Where Winds Meet– khi lòng không đổi
Một ánh nhìn – là hiểu chiến hữu thôi
Cùng nhau đi qua bao kiếp, bao đời
Chào mừng anh em – giang hồ đã mở lối
Dưới trăng bạc phai, bóng kiếm lung linh
Khúc hát cổ vang giữa bao tàn tro tinh linh
Người cười, người ngã – như vở mộng vô hình
Nhưng huynh đệ vẫn tồn tại, như sao giữa trời xanh
Từng giọt lệ rơi trên mảnh giáp gãy
Từng chiến trường xưa – ta khắc tên đầy
Không cần ai nhớ, chỉ cần ai ở
Nơi gió thổi qua, ta vẫn cùng nhau gọi:
“GameVN!”
Where Winds Meet– giấc mộng thành thật
Ngàn năm sau – vẫn truyền câu huynh đệ nhất
Giang hồ mở cửa, kiếm hát khúc sinh tồn
Cùng nhau, ta sống – chẳng cần biết mai còn
Where Winds Meet – mây tan trời sáng
Một cốc rượu, nâng lên – chào ánh trăng
Anh em, giang hồ – chẳng phải nơi xa lạ
Mà chính là nơi ta gặp lại bản thân mình.
“Giang hồ…
không hỏi tên – chỉ hỏi lòng.
Gặp nhau…
Là duyên.”