ReyArturia
Youtube Master Race
tính drop hả bạn![]()
Sorry mọi người, mới đi du lịch bụi hơn nửa tháng mới về, với lại đi làm căng quá nên chưa up tiếp dc, h mình up đây :sogood:
---------- Post added at 10:13 ---------- Previous post was at 09:55 ----------
Viên đạn thứ 15: Đêm đẫm máu
Cả bốn người lao ra cổng chính, ở đó, một chiếc xe jeep chặn đường thoát của họ. Thiếu úy Sơn hét lên: “Hạ chúng đi!!!”. Lập tức khẩu súng máy trên xe nhả đạn ầm ầm. Tiếng còi hụ và tiếng súng vang cả một khu vực. Khôi nói:
-Tệ thật, chúng ta bị chặn rồi!!!
-Theo em, em biết nơi thoát ra!!!- Arturia kéo tay Khôi
- Đi thôi.
Họ chạy băng qua những mái lều và những con người đang ngơ ngác chưa biết chuyện gì xảy ra. Xuyên qua ánh sáng lờ mờ, cuối cùng, cả đám lao về phía sân khấu phát biểu. Khi họ tới nơi, đám lính của ông Sơn cũng rượt kịp. Khôi đá một cái bàn về phía trước tạo chỗ nấp những làn đạn bắn tới. Arturia xé toạc bức màn sân khấu, để lộ một cái nhà vệ sinh ngồi xổm nhỏ thó trong hốc đá.
-Đây là lối thoát sao?
-Tin em đi, nó sẽ dẫn ta xuống chân núi. – Cô kê chân đạp tung cái bệ xí, để lộ ra đường ống cống vừa đủ một người chui lọt.
-Thế này không ổn rồi, liệu chúng ta bị kẹt sao.
-Bọn chúng tới kìa. – bà chị lớn hét lên khi những tên lính tràn lên sân khấu. Tiếng súng đã tạm ngưng.
-BẮT SỐNG CHÚNG CHO TAO- Thiếu úy Sơn gào thét.
Tên lính đầu tiên lao lên bị nhận một cú đá vào ngực văng thẳng xuống dưới. Khôi, Arturia, Phúc và bà chị cùng lao ra khỏi chỗ nấp, tả xung hữu đột giữa vòng vây quân thù. Nhưng chẳng mấy chốc, sức người có hạn, họ đã thấm mệt trước gần hai trăm lính vũ trang đầy mình. Khi tên lính cuối cùng bị hạ bởi một cú vật tay của bà chị, họ nhận ra họ đã bị bao vây. Hàng chục khẩu AK và súng lục chĩa vào người. Tên hạ sĩ Tín lao ra trong đám quân hỗn tạp, ra lệnh:
-Bỏ hết vũ khí xuống, đưa tay lên đầu, đầu hàng đi!!!!!!
Hỏng việc, cả bốn người bỏ kiếm và dao trên tay xuống đất, cắn răng chờ đợi phán quyết của lão già Sơn. Lão ta bước ra từ bóng tối, cầm khẩu anaconda sáu viên quen thuộc trong tay, nói:
-Kế hoạch hay lắm lũ nhóc con. Tao dek tin được là chỉ một lũ chíp hôi mười tám tuổi mà lại dám chống trả lại bọn tao và quậy tưng khu này lên.
-Thôi đi lão già, tôi biết tất cả những gì ông làm, tôi sẽ nói với tất cả những người dân ở đây.- Arturia hét lên.
-Vậy thì nói đi, tao không cản….
-Vậy là sao?
Hắn tiến tới gần sát mặt của Arturia, gầm lên:
-Ở đây, TAO LÀ LUẬT!!!!!!
-Thằng khốn, khi quân đội trở lại đây, ông sẽ không thoát khỏi chuyện này đâu. Ông sẽ bị buộc tội giết người, tổ chức hãm hiếp, hành hung và tra tấn người khác.- Bà chị lớn nói.
-Ha….họ sẽ quay lại sao? Như thế thật sao….Mày có nhớ hôm trên con tàu chó chết đó, lúc bọn tao yêu cầu hỗ trợ từ sân bay ngoài biển. – Hắn cười nhếch mép- Họ đã bỏ rơi chúng ta, với cơn đại dịch đáng nguyền rủa này.
Bỗng dưng, một cảm giác lạnh sống lưng kì lạ hiện ra trong đầu Khôi. Nó thấy một hình ảnh chập chờn trong đầu, trong đường hầm tối om. Có một tia sáng vàng dịu ở trên, đột nhiên, không phải Khôi, nhưng cậu ta cảm giác thấy có gì đó….hay chính mình…đang bò lênn một cái hố với tiếng gừ hồng hộc nặng nề. Nó quay qua nhìn Arturia, cô bỗng dưng cũng lạnh sống lưng. Và cả hai đều hiểu sắp chuyện gì xảy ra, trong khi thiếu úy Sơn tiếp tục lăn tăn với những thứ của hắn.
-Hê hê, ngươi biết không thằng nhiễm bệnh. – Thiếu úy Sơn chĩa khẩu súng vào đầu Khôi. – Tao quá tốn công với mày rồi, mày không còn giá trị lợi dụng nữa. Tao định sẽ biến mày trở thành vật tế nâng cao quyền lực tao ở đây, nhưng mà chắc không cần nữa. Chịu chết đi, có gì cần nói nữa không?
-Có- Khôi cắn môi- ông sắp tiêu rồi? Cả cái trại này? Hãy đi ra khỏi đây, nhanh lên.
-Mày nói cái gì cơ, tao nghe không rõ.
-Mọi người đi khỏi đây mau, nơi đây không còn an toàn nữa….hự – Thiếu úy Sơn tung một đấm vào dạ dày Khôi làm nó quỵ xuống nôn thốc. Có tiếng xì xào vang lên từ những người dân đang đứng xung quanh sân khấu.
-Mọi người không cần lo lắng, hắn ta đã nhiễm bệnh, bị sốt nên sủa lảm nhảm thôi. Bây giờ, tôi sẽ nhân danh công lý, trao cho kẻ nhiễm bệnh này cái chết êm ái. – Hắn quay về phía người dân, tỏ vẻ uy quyền.
- Vĩnh biệt.
Nòng súng đen ngòm chĩa vào đầu Khôi.
Grào…..
Thiếu úy Sơn quay lại. Từ trong cánh cổng hố xí mới mở kia, một con thây ma lao ra khỏi bóng tối. Khôi đẩy Arturia dạt qua một bên, con zombie lao thẳng vào thiếu úy Sơn, cắn thẳng vào cổ của gã.
- AAAAAAAAAARRRRRRRRRRRGGGGGGGGHHHHHHHHHH!!!!!!
Sự việc diễn ra quá nhanh, không ai có thể kịp trở tay, lũ lính xung quanh cũng không kịp bóp cò. Con zombie đè thiếu úy Sơn ra và bắt đầu xé thịt, lão Sơn chống trả vài cái rồi lả hẳn. Lợi dụng vài giây quí giá đó, cả bốn nhặt vũ khí của mình lên, Khôi cắm phập con dao vào đầu con Zombie đang ăn ngấu nghiến cái thi thể của thiếu úy Sơn. Một con nữa lao ra từ trong cánh cửa liền bị một viên đạn vào đầu từ khẩu súng của Phúc. Một người lính gác chạy vào hét lên:
-Có thây ma, chúng đang vào trong từ cổng chính, anh em ngoài đó chống hết nổi rồi!!!!!!!
Tất cả lính nhìn nhau rồi họ quay đầu chạy thẳng ra hỗ trợ cho cổng chính, chỉ còn ông Tín và vài người khác. Phúc quăng khẩu súng lục của mình cho Khôi và nã một phát đạn vào đầu ông Sơn, đảm bảo hắn đã chết “hẳn”. Khôi hét lên:
-Hãy để cho chúng tôi đi, tôi không có ân oán gì với ông cả.
Suy nghĩ một hồi, Tín hạ súng xuống, và nói:
-Đi ngay, trước khi ta thay đổi quyết định. – Dứt lời, hắn quay đi và lao vào đống người đang giẫm đạp lên nhau tìm lối thoát.
Graoooooooo
Hai con zombie bị hạ ngay khi nó tiến vào khu vực khán đài. Tình hình trong trại hiện nay rất rối loạn, những người bị cắn lại ngay lập tức ngồi dầy và cạp cạp người xung quanh, không kể con cháu, gia đình, bạn bè gì cả. Bà chị lớn nói:
-Chúng ta cần được trang bị để đi tới điểm cuối cùng…chị là Minh, hãy đi theo chị
Khôi nói tiếp:
- Em đã gặp chị ấy ở trên Đà Lạt lúc cơn đại dịch mới bùng nổ, chị ấy đã giúp em thoát khỏi thành phố.
Không có thời gian để tán dóc thêm, cả đám cùng chạy tới một tòa nhà cũ, vừa chạy vừa bắn yểm trợ và hạ những con zombie xung quanh.
-Chết tiệt thật, tôi không thể phân biệt đâu là người đâu là quỷ nữa.
-Khu vực cổng chắc bị hạ rồi, ta phải đi nhanh lên.
Trong một cái chòi gác, cách khu trại chính chừng vài chục mét, họ để Phúc và Arturia canh bên ngoài. Minh vô trong, kéo cái bàn trong góc phòng ra giữa, đứng lên trên nó và lôi một bao vũ khí từ trên trần nhà xuống. Cô nói:
-Số vũ khí này tôi đã tích góp được trong những trận đi càn những thị trấn xung quanh, giờ hi vọng nó có ích.
Cô lôi một khẩu shotgun ra và ném cho Khôi, nói:
-XM1014 ,thích hợp cho những người chuyên cận chiến như cậu. Arturia, em giữ khẩu súng nhắm Cheytac cùng khẩu súng lục này. Phúc, anh cầm hai khẩu bán tự động kia đi. Nếu hai đứa không biết bắn hai khẩu trên, ra kia thực hành đi, chúng ta không có nhiều thời gian đâu.
Chị Minh tự trang bị cho mình một khẩu AK với lưỡi lê trên đầu.Sau vài phút chuẩn bị, cả bốn đi ra khỏi nơi đó, Arturia nói:
-Cứu ai được thì cứu, còn không chúng ta chịu thôi.
Người dân chạy hỗn loạn trong khu cắm trại, nhiều lều bốc cháy ngùn ngụt, tiếng súng, tiếng gào, la hét vang lên khắp mọi nơi, Khôi dẫn đầu đoàn cùng với khẩu lục trong tay, hạ các mục tiêu tiến tới. Dù mọi chuyện rất khủng khiếp, những thi thể nằm chết la liệt, máu me tràn lan, nhưng cả bọn đều đã làm quen rồi. Khôi đã thấy những con thây ma tấn công, thấy những con người gục ngã trước những con thú khát máu. Arturia cũng đã trải nghiệm qua từ khi cơn dịch bắt đầu. Chị Minh là người cứng rắn, không dễ dọa nạt còn Phúc là quân nhân nên cậu ta rất tĩnh tâm để đối phó với các tình huống.
Một con zombie lao từ trong lều lao ra, nhảy thẳng vào Khôi, ngay lập tức, nó bị lưỡi kiếm nhật của Arturia xiên thẳng vào đầu. Quay lai gật đầu cảm ơn, Khôi tiếp tục ra hiệu cho mọi người tiến tới trước, băng xuyên qua dãy lều ăn ở giữa. Ra tới cửa chính, họ thấy một mớ hỗn độn giáp lá cà giữa những người sống sót, lính và lũ thây ma. Khôi ra hiệu ngồi xuống sau căn lều, quan sát chuyện gì xảy ra. Lũ zombie xung quanh vì tiếng súng và còi báo động lúc nãy nên tập trung tất cả về đây, tấn công căn cứ này. Khôi chỉ vào cái xe jeep đã bắn họ lúc họ cố gắng thoát bằng cửa chính lúc nãy.
-Chúng ta sẽ leo lên chiếc xe đó, chắc chắn chìa vẫn nằm trong ổ. Sau đó, ta sẽ đi thẳng về Cam Ranh, tránh bất cứ sự rắc rối nào trên đường.
-Rõ.
- Một, hai, ba!!! Chạy!!!!
Cả bốn người băng qua khoảng sân nhuốm máu và đây sát người. Khôi giết vài con zombie bằng khẩu súng của mình trước khi lao vào trong ghế tài xế của chiếc xe bọc sắt. Phúc nhảy ngay lên trên nóc xe, bắn xung quanh yểm trợ cho Arturia và chị Minh vào trong xe rồi cuối cùng anh chụi tọt vào bên trong qua nơi cửa kính. Lũ zombie bắt đầu vây quanh chiếc xe bọc thép khi tất cả mọi người đã vào trong. Chúng bò lên nóc, cố gắng cắn qua tấm kính, cào cấu vào thân xe. Thật không may, chiếc chìa khóa đã không còn trong ổ. Khôi nhìn qua tấm kính mờ mờ vì hơi nước, cậu nhận ra cái chìa khóa đang nằm trong tay cái xác người tài xế cách họ chừng vài kính. Nó đưa tay lên nắm cửa định mở ra thì một bàn tay chặn nó lại.
-Khôi, quá nguy hiểm, có hơn chục con đang bao vây cái xe này, anh muốn chết sao?- Arturia lo lắng
- Chúng ta phải lấy, lũ zombie đang tới ngày càng đông, và nó cũng là cách duy nhất chúng ta thoát khỏi đây.
-Làm sao bây giờ?
-Phúc, anh có thấy khẩu súng máy trên nóc không? – Khôi chỉ lên khẩu M60 trên nóc xe
-Có.
-Khi em ra hiệu hãy mở cửa nắp trên xe jeep, dùng súng máy thu hút sự chú ý của lũ zom, còn em sẽ chạy ra lấy chìa khóa xong rồi về ngay.
-Quá nguy hiểm – Arturia nói- Anh đã bị tra tấn suốt hai ngày rồi, lỡ ra đó chết luôn sao.
Khôi cười, nói:
-Anh đã hứa sẽ bảo vệ em, vả lại anh cũng bị cắn rồi mà- Khôi chỉ lên về thương trên tay , cười hì hì.
Nó quay lại quan sát bên ngoài một lúc và nói
- Ba, hai, một, làm đi!!!
Cửa nắp trần của xe mở ra, Phúc leo lên, cầm hai khầu bán tự động quét một vòng để hạ gục những con đang bám trên nóc xe. Sau đó, cậu ta chụp lấy khẩu súng máy, mở khóa an toàn, và bắt đầu…..
Tak tak tak tak tak……- Lũ zombie xung quanh xe gục xuống la liệt.
Khôi lao ra khỏi xe, cậu chạy như bay tới cái xác, chụp lấy cái chìa khóa trong tay nó.
Grao…….- Cái xác tên tài xế ngồi bật dậy cố gắng cắn Khôi bằng hàm răng máu me gớm giếc.
Nó quay lại táp Khôi, nhưng cậu né kịp và bang luôn một báng súng vào đầu nó. Con zombie lảo đảo, rồi trụ lại và tấn công. Sau lưng Khôi, vài con thây ma dưới núi cũng chạy về phía cậu.
-Khôi coi chừng.
Cậu né được một đòn tấn công của con zombie mới xuất hiện, cả hai liên tục lao tới cắn bậy và tìm cách ăn thịt con mồi. Khôi nã súng bắn hạ, nhưng mỗi lần cậu quay súng ra là chúng lại dạt ra và lao vào với tốc độ khủng khiếp nên đạn bay gần như trật hết mục tiêu.
Bốp
Một con zombie vung tay đánh tạt khẩu súng shotgun bay về phía chiếc xe, Phúc nhắm vào cả ba người kia nhưng không dám bắn vì sợ đạn lạc trúng người Khôi. Mất vũ khí, Khôi bất ngờ…
Đoàng ……đoàng……- Hai con zombie trước mặt Khôi gục xuống tai chỗ.
Đằng sau lưng hai con quái vừa ngã xuống là hạ sĩ Tín, đã bị hai vết cắn trên tay và trên vai, máu chảy đầm đìa. Khôi cúi xuống chụp lấy cái chìa khóa.
-Chạy đi……- Tín hét lên trước khi bị ba con zombie tấn công và xé xác.
Chưa tới nửa giây suy nghĩa, Khôi rút khẩu súng lục ra và nhắm thẳng vào đầu Tín, ông ta nói:
-Xin cảm ơn….
Đoàng
Xong việc, Khôi lao lên xe, kê chìa khóa vô máy và lao xuống núi. Vài phút sau khi xuống tới đồng bằng, cả đám đậu xe lại và nhìn lên trên cao. Cả khu trại cháy bùng lên, đỏ rực một góc trời. Minh nói:
- Tệ thật….chúng ta….
-Im lặng!!!!- Khôi nói
-Gì cơ?
-Im lặng…
Khôi nghe được tiếng rít trong không khí, rất quen, cậu leo lên nóc xe, nhìn ra hướng ngoài biển, năm chấm đỏ rực đang tiến tới. Tiếng động cơ và tiếng xé gió càng ngày càng gần….
-Nằm xuống, bịt tai lại NGAY!!!!!!!- Cả đám chụp tai và cúi đầu xuống dưới.
Ầm
Năm chiếc phi cơ chiến đấu vút qua và đánh bom hủy diệt toàn bộ khu trại, tiêu diệt toàn bộ người sống sót và zombie đang ở đó. Sóng xung kích mạnh đến mức làm chiếc xe jeep nghiêng sang một bên trước khi ngã xuống trở lại bình thường. Vài giây sau, Khôi ngồi dậy, không nói gì nhiều, nó nổ máy, hỏi thăm mọi người, rồi chiếc xe bắt đầu lăn bánh tiến về phía bắc, cảng quân sự Cam Ranh, nơi hi vọng cuối cùng của họ. Có lẽ chúng là một trong số ít người thoát ra khỏi khu trại tử thần đó, Khôi quá mệt mỏi, đau đớn cùng phẫn nộ nên cậu quyết tâm đi thẳng đến mục tiêu cuối cùng.
7:00 AM
Tiến tới cảng quân sự Cam Ranh, nơi hi vọng của những người sống sót, họ sẽ tìm thấy gì ở đó…

