Thứ 7, ngày 20 tháng 3 năm 2004: “Hãy luôn nhớ về những lời khen tặng, quên đi những lời nhận xét ác ý.”
Sáng nay gặp sis miss online, được sis send thêm cho mí hình nữa, so cute!!!!!!!!!!! ^.^ Sis biểu không cần phải vào Mai Nguyệt Sơn Trang nữa, muh sis có biết là đến cái link mình còn chẳng nhớ, nói chi đến chuyện vô đó kím hình không nhỉ?!

Mình & sis có nói chuyện với nhau một chút, về những con người đó, về những việc mà cả 2 chẳng ai mong muốn sẽ xảy đến với mỗi người, những việc nằm ngoài tầm tay... Phải chịu thôi sis ah, mình không thể làm j` được đâu, một khi họ đã không muốn... Nhiều lúc em thấy sis & em giống nhau lắm, rất giống, nhưng bây h em lại nghĩ khác. Em vẫn không hiểu được một cách tường tận tại sao em có thể mất lòng tin vào mọi người đến thế?! Chính vì lẽ đó em nghi ngờ tất cả, & cũng chỉ vì em thôi mà mọi người rời xa em. Em sợ khi nghĩ đến việc mình khiến một ai đó buồn, sợ mình sẽ khiến một người nào đó đau khổ, sợ mình làm người khác buồn phiền, sợ mình làm người khác tổn thương, sợ luôn cả việc mình rồi một ngày mình sẽ tan vào hư không, không ai biết đến & không ai cần biết, như nàng tiên cá tan thành bọt biển... Nhưng em không làm j` được... Sis biết không, nghe chuyện của sis, chắc sis cũng hiểu cảm giác của em, cảm giác khi mình rất muốn, rất muốn được giúp đỡ sis, nhưng không thể... Sis nghe chuyện của em cũng có cảm giác đó đúng không? Người ta nói em tệ lắm sis ah! Em biết không nên quan tâm đến những lời như thế, cứ tự nhủ lòng rằng họ không đáng để mình bận lòng, nhưng sao vẫn thấy khó khăn thế... Nhiều khi muốn khóc, muốn được ở một mình, muốn được relax như sis khuyên, nhưng lại sợ... Sis có nghĩ em là một đứa chẳng biết j` & ... stupid không? Bạn em nói, em chưa va chạm với cuộc sống thực bao h nên chưa thể hiểu được bụng dạ người ta tốt xấu ra sao. Em nghĩ cũng đúng... Em không nghĩ nhiều người lại ghét em vậy... Sao người ta cứ thích nói tốt trước mặt em để rồi đâm lén sau lưng em hả sis? Sao con người cứ thích làm những điều như thế? Họ bảo em đạo đức giả, em không biết nên nghĩ thế nào nữa. Em đã cố gắng rồi mà, sao họ không chịu thông cảm? Sao họ cứ phải trù dập người khác như thế? Để làm j`? Nếu họ đọc được bài này, em tin họ sẽ lại bảo em nhảm, bảo em... những điều mà em không nghĩ họ lại có thể nói về em như thế! Em cứ nghĩ họ là người tốt... Giá mà có sis bên em lúc này... Em thấy cô độc & buồn lắm sis ah...
Vào ngày này tuần trước là lúc mình chuẩn bị cho ngày tham quan. Thời gian trôi qua thật nhanh... Hôm đó mình mặc chiếc áo màu vàng Foci, bên trong là áo len trắng, ngoài cùng là áo đồng phục; quần bò, tất hồng & giầy. Trời mưa, mình đến muộn, nhưng vẫn phải chờ gần nửa tiếng xe mới bắt đầu chạy. Cả lớp mang 3 chiếc radio đi -> 3 thể loại nhạc đánh nhau cho đến khi tìm được loại nhạc cả con trai & con gái đều có thể cùng tham gia: nhạc Ưng Hoàng Phúc. Lần đầu tiên mình có thiện cảm với loại nhạc đó, & cũng là lần đầu tiên mình biết bị vắt bám là như thế nào. Sợ hãi, hoảng loạn &... thực sự xúc động với những j` con trai đã làm cho con gái. Hoàng Anh B đưa mình về. Cả 2 không nói với nhau câu nào, dưới trời mưa lâm thâm cùng tiếng khóc đứt quãng, cái nắm tay lúc nhẹ lúc xiết chặt... Trời thì lạnh, quần áo đứa nào cũng ướt, khá khẩm nhất là ẩm, vậy mà con trai đã nhường hết số quần áo ấy cho con gái với lý do "Con trai khoẻ hơn mà, bọn ấy mặc vào không ốm lăn way ra nghỉ học thì nhớ lắm!"... Minh & Lý mặc đúng một chiếc quần soóc (nói cho lịch sự vậy thôi, còn tên chính của nó là j` chắc ai cũng bít!), làm cả lớp đến mấy hôm sau vẫn lôi chuyện đó ra chọc mãi... Ôi... Những người bạn của mình...