Tôi yêu em... đó là một điều không thể chối cãi. Trên đời có biết bao người con gái, tôi cũng chẳng khó khăn gì để kiếm thêm một người nào đó cho mình. Nhưng tôi vẫn ko thể quên em được. Đã gần 1 năm từ ngày chúng ta chia tay rồi, thời gian sao trôi qua nhanh qua. Em rời xa tôi, rồi em quay về, làm tôi bối rối... cuối cùng lại rời xa tôi nữa... em đã khóc khi nói với tôi rằng: "em ko muốn mất 1 người bạn như tôi"... tôi vẫn nhớ như in những giọt nước mắt lăn trên má của em... em đã kể cho tôi rất nhiều về cuộc tình sau tôi, tôi cảm nhận được niềm đau ấy... đã có lúc tôi đã rất hạnh phúc, cứ ngỡ đôi ta lại có dịp về bên nhau, nhưng tôi đã lầm, "tôi" trong con người em đã nguội lạnh, ngọn lửa tình yêu 3 năm trời tôi trao em đã vụt tắt trong trái tim em...
Một người anh trai ư ? tôi ko thể... làm sao con tim tôi có thể chịu đựng nữa khi thấy em sẽ bắt đầu 1 cuộc tình mới. Tôi đành phải rời xa em thôi! Và tôi đã hy vọng rằng em sẽ cảm thấy rằng tôi rất quan trọng với em... nhưng tôi đã lầm... lời nói vẫn là lời nói... có lẽ em cảm thấy được giải thoát khỏi tôi... thôi, đành chúc em hạnh phúc vậy!
Đã nhiều đêm rồi, kỷ niệm xưa vẫn thỉnh thoảng khơi gợi lại hình bóng của em. Ước gì mơ là thật... khi tỉnh dậy thì tất cả chỉ là ảo ảnh...lại buồn... tôi vẫn luôn ở bên cạnh em... ko chút oán hận... mong rằng sau này có dịp đôi ta sẽ gặp lại... 23 tuổi... tôi vẫn còn nhiều hoài bão lắm... tôi tự hứa với mình sẽ ko tuyệt vọng... biết đâu ngày nào đó tôi sẽ lại gặp được 1 người như em...