Sáng lại viết nhật ký.... mà đây vốn ko phải thói quen của mình, ... viết chút cho nhẹ gánh vậy. Đang nghe bài Shape of my heart của Dominic Miller, mặc dù hồi trước mình ghét cay ghét đắng mấy bài pop trữ tình kiểu này, nhưng sáng nay, khi mở cửa sổ đón gió lạnh đầu mùa của HN vào, mình thấy nó hợp tâm trạng làm sao.
Vào cấp III đã được gần 2 tháng, chưa có cảm xúc gì đặc biệt, chỉ có một nỗi thỉnh thoảng nhớ cái tập thể yêu quý ngày trước . Lại làm lớp trưởng, .... nhưng cảm giác này khác hẳn cảm giác làm chef 4 năm trước. Nhanh quá....cái tuổi học trò thoáng qua, một cơn gió lạnh bồi hồi trên má. 20/11 này, chắc sẽ tổ chức họp lớp cho 27 thành viên, hi vọng là đông đủ. Thằng em mình bây giờ học lại ngôi trường cấp II xưa của mình, nhìn nó mà phát thèm. Ams bây giờ cách nhà 20' đạp xe, ko mệt nhưng mỗi chiều sau 5 tiết đi học về...một mình, giữa những con ngừơi hối hả, bận rộn, .... lòng chợt thấy lạ... Biết rằng mình ko phải con người của hoài niệm, phải biết hướng tới tương lai, nhưng nhiều lúc nó làm mình mệt mỏi, ...cố lên với 3 năm trước mắt, để kiếm một suất vào trường đại học bên Fr ưng ý.