Đây là cảm xúc thực của mình khi mình bắt đầu bước chân ra đời, mình nghĩ rằng nên viết ra đây để sau này còn nhớ, chớ cứ để trong lòng thì sẽ quên đi.
Trước đây mình rất hãnh diện khi mọi người nhận xét mình là công tử bột, rằng cái mặt nai tơ hoặc rằng cái mặt búng ra sữa. Bởi vì cuộc sống của mình rất ít va chạm, nói chung là hạnh phúc. Với cuộc sống đó mình đã trở thành một con gà.
Để thoát khỏi kiếp gà công nghiệp mình đã xin ra ở trọ như bao người khác ( mình vừa chuyển xuống HN). Sống ở đây vài tháng mình nhận thấy mọi giá trị mà trước đây mình cho là đúng thì nay đã "mất giá". Mình nhận thấy bản mặt công tử bột rất không hay với con trai vì nó phản ánh con người anh còn rất ít trải trên đường đời. Mình có thể rất tốt với người ta, chơi với người ta một cách thật lòng nhưng chính điều đó lại làm mình trở thành nhàm chán. Hôm qua mình cũng vừa hỏi con bé nhà chủ học lớp 4 và bà chị phòng bên, có thể tóm tắt chuyện như thế này:" nhà trọ có 4 tên con trai. Một tên trông khá lạnh lùng ( di chứng của việc cha mẹ li dị), ít quan hệ với mọi người xung quanh. Một tên tôn thờ lối sống thực dụng, khá ích kỉ, cũng ít quan hệ với mọi người xung quanh. Một tên nữa thì không có gì theo đúng nghĩa của nó, hắn sống một cuộc sống rất phẳng lặng không phải lo nghĩ gì về bất cứ chuyện gì ( hắn ta cùng phòng với mình- và mình như cha hắn vậy-phải lo cho hắn mọi chuyện).Tên còn lại là mình. Trong nhà đó còn có thêm 6 người nữa (con gái). Mình đã hỏi hai người cùng một câu là :" trong 4 người trên thì ai là người có cảm tình nhất, lôi cuốn nhất?" thì câu trả lời đều giống nhau: xếp thứ nhất là tên lạnh lùng, thứ hai đến mình, thứ 3 là tên không có gì và cuối cùng là tên thực dụng. Mình đã mất nhiều thời gian để suy nghĩ tại sao mình chỉ được đứng thứ hai ( mình cảm thấy thất vọng về điều đó). Tại sao một tên con trai sáng nào cũng dậy rất sớm, luôn tập cười vài lần trước khi ra phòng. Luôn chào hỏi mọi người và tạo cho họ cảm giác tốt nhất vào buổi sáng ( đại loại như: " chị mặc áo màu xanh trông rất thu hút !" or "trông chị mệt thế, chắc lại thức đêm qua hả ? cười lên như em nè" ! or "đơn giản chỉ là good morning !), hoặc buổi tối về ai cũng mệt thì mình luôn tạo cho họ cảm giác đây là ngôi nhà bình yên...Hoặc chỉ là "good night" ! Đối với bà chị phòng bên thì mình thỉnh thoảng còn mua hoa về cắm cho bả nữa....Có lẽ đức tính tốt nhất của mình là khi giúp ai đều giúp hết sức mình. Còn mấy tên còn lại thì dấu ấn của họ trong nhà khá mờ nhạt, muốn giúp họ giúp cái gì đều phải kì kèo mãi-bực cả mình. Mình đã hỏi tại sao lại xếp tên lạnh lùng đó thứ nhất thì câu trả lời là vì nó lạnh lùng, lại kiêu kiêu " nó gặp chị ít khi chào lắm"," trông anh ấy có cái gì đó...".
Híc, thật đớn đau khi nhận ra một sự thực là mình đã sống hết mình vì mọi người mà họ lại không coi trọng. Bài học thứ nhất cho mình là đừng bao giờ bộc lộ hết con người mình vì nếu họ biết hết rồi sẽ nhàm chán ( mình không phải là một tên kém hiểu biết bởi vì mình rất ham đọc sách- nhưng mọi người không hứng thú lắm). Bài học thứ hai cho mình là đừng bao giờ để người khác nhờ vả một cách dễ dàng, cái gì cũng có giá của nó. Khi mình áp dụng hai bài học này thì mọi người mới thấy được giá trị của mình. Nhận ra được chân lý này thì mình cũng rất thất vọng vào cuộc sống, nhưng biết làm sao được , Chúng ta phải vừa sống vừa "hành" nhau thôi , đời mà !