Chương 3. Dusk. Chạng vạng.
Phần 3.
[spoil]
Vậy là không chỉ ở nơi đây, mà cả Nga và Trung Quốc cũng đang đối mặt với mối đe dọa tương tự - anh nghĩ. Nhưng tại sao ? Bằng cách nào mà lũ quái nhân đột biến đó lại đến được nhiều nơi khác nhau vào cùng một thời điểm như vậy chứ ?
Mẹ kiếp ! – anh chốt hạ câu cuối sau khi giác ngộ được rằng mọi thứ vượt quá xa tầm với của anh. Như thằng bé năm tuổi đòi vươn cánh tay ngắn củn của nó tới thứ tri thức mà Albert Einstein đã bỏ ra cả cuộc đời để tạo dựng. Ngồi đó và tiếp tục ngóng chờ tin tức, đó là mọi thứ mày có thể làm.
<< Sau quá trình thu thập thông tin, chúng tôi đã thống nhất một bản phác thảo tổng quát về các địa điểm được đặt ở mức cảnh báo, đa số là ở miền Đông nước Mỹ. Các địa điểm này bao gồm : New York, New Jersey, Philadelphia, Pittsburgh và New Orleans. Lệnh phong tỏa của quân đội đang được thi hành trên diện rộng, dự kiến trong vòng sáu giờ tới, người dân ở khu vực nguy hiểm sẽ được sơ tán. Việc chặn các đường quốc lộ và thít chặt kiểm soát các phương tiện giao thông ra vào các địa điểm trên cũng sẽ được triển khai sau khi quá trình sơ tán đã hoàn tất. >>
Mười kênh như một, tất cả chỉ đề cập đến một vấn đề duy nhất là kế hoạch phong tỏa của quân đội. Tiệt nhiên không hề có một thông tin nào nói về tình hình hiện tại, hay đưa ra một lời công bố chính thức về những gì đang diễn ra ngoài kia. Có chăng chỉ là những gã ăn không ngồi rồi ở đài truyền hình. Chúng ngồi đó mà tranh cãi với nhau, đưa ra vô vàn lời suy đoán vô căn cứ mà không cần biết chúng đang nói gì, cũng không cần biết tác hại của việc phun ra những thứ vớ vẩn rồi đóng đinh chúng lên bằng những từ ngữ như “chắc chắn” hay “quả quyết”. Một kiểu thu hút trá hình mà giới truyền thông vẫn ưa dùng, lợi dụng nỗi lo của người dân như cái nam châm chèo kéo khách, không hơn.
Mặc xác chúng và mớ triết lý vô dụng của chúng. Manh mối đáng tin nhất vẫn nằm ở đoạn thời sự trực tiếp lúc 00:05, vào thời khắc mà anh được gián tiếp diện kiến cái thứ đang làm mưa làm gió ở phi trường.
Nó kéo dài khoảng vài ba phút trước khi bị gián đoạn một cách đột ngột bởi lời xin lỗi về lí do kỹ thuật của nhà phát sóng, và sau đó là hàng loạt những lời đính chính rằng đó chỉ là một đoạn băng dàn dựng được tung lên bởi một phút sơ ý. Một hành động che giấu thấy rõ mà tác giả không ai khác là chính quyền.
Nhưng phải công nhận là hành động này đã thành công phần nào trong việc dấy nên nỗi nghi ngờ trong mắt người xem đối với độ thật giả của bản thời sự đó. Trong số những kẻ đã xem qua nó, có mấy ai đặt trọn lòng tin vào nó như một sự thật hiển nhiên đâu !
Sam thì có. Chắc chắn cũng có những người giống như anh. Những người đã dần dà biết rõ mình đang đối mặt với cái gì.
Các mắt xích đã được nối, và chỉ còn chờ cái chốt khóa. Một sự xác minh cho những gì mà anh đã nặn óc để nghĩ ra. Một cái tiên đề nằm đó và mòn mỏi chờ đợi lời giải thích. Một kẻ nào đó, làm việc hay đứng đầu trong một tổ chức nào đó đã dùng máy bay, hay bất kỳ phương tiện nào hắn có thể dùng, để gửi đám quái thai đó cùng một căn bệnh bí hiểm đến những nơi trọng yếu trên thế giới. Mục đích của hắn ? Nếu không phải là gây chiến hay khủng bố thì khó có thể hình dung ra một ý đồ nào khác. Hắn sẽ giật giải “thằng điên nhất quả đất” nếu như mong muốn đằng sau tất cả các hành động của hắn chỉ là để thử nghiệm hay thỏa mãn những ước vọng mang tính cá nhân.
Đúng. Chúng là công cụ chiến tranh, và hắn là kẻ đòi chiến tranh. Có lẽ ban đầu hắn ta chỉ muốn dằn mặt, nhưng đến khi hắn nhận ra mọi thứ đã đi quá xa thì hắn không còn nắm quyền kiểm soát nữa. Chỉ còn lại những hạt giống tai họa đang nảy mầm trên đất Hoa Kỳ. Nhưng đó chỉ là lúc ban đầu.
Giờ là cả thế giới. Cả sáu tỉ con người trên Địa Cầu chỉ còn biết câm nín mà đứng nhìn bầu trời từ từ rút ngắn khoảng cách với mặt đất.
Một giả thuyết mới hợp lý làm sao !
Nhưng đó vẫn chỉ là giả thuyết, mà còn là sản phẩm của một thằng thường dân quèn với con mắt không sao vươn ra nổi cái nhà lao của sự nông cạn. Johanna sẽ tin mày. Chỉ có cô ấy thôi. Không thể trông chờ vào thậm chí là bạn bè hay họ hàng, mắc cớ gì họ phải tin mày chứ ! Và lấy đâu ra cơ sở để cả xã hội chấp nhận nó ? Có khi họ sẽ lại ví mày như hai thằng già đang tán nhảm trên vô tuyến. Nào là sự trừng phạt đến từ Thiên Đường, rồi đạo quân của người sao Hỏa. Một chương trình hài kịch rẻ tiền, không hề có khả năng đem lại tiếng cười.
Chính quyền ư ? Dào ôi, bọn chúng sẽ tống mày vào trại tâm thần ngay khi mày đề xuất cái ý kiến ấy. Chính bọn chúng là những kẻ đã phủ tấm bình phong lên mọi chuyện để che đậy nó, và chúng sẽ làm gì nữa nếu không phải là bắt mày ngậm miệng lại !
Đấy, cái hậu quả hiển nhiên từ việc ra sức che giấu sự thật của bọn cầm quyền. Chắc chắn không chỉ mình tao, mà hơn phân nửa người dân của cái đất nước này đã và đang đánh mất đi niềm tin của họ vào chính phủ.
Bất thình lình, một âm thanh lớn vang lên như xuyên thủng màng nhĩ anh, dẹp bỏ mọi nghĩ suy trong đầu anh một cách mạnh bạo. Tiếng nổ ! – Phải đến vài ba giây sau anh mới tìm lại được ý thức của mình, để rồi thốt lên kinh ngạc trong nỗi hoang mang đang che mất lý trí. Đứng chết sững được nửa phút đồng hồ, anh chợt nhận thấy mồ hôi đang đổ ra như tắm.
Anh chạy như bay ra cửa sau rồi vòng lên sân trước, không hề suy xét một cách thận trọng những gì đã và đang diễn ra. Ngay lúc này đây, thứ mong muốn được tạo ra từ thói quen tò mò của con người là động lực duy nhất trong đầu anh, thôi thúc anh phải biết cho kỳ được.
Thêm một dịp nữa cho anh đứng chết lặng mà nhìn.
Phía cuối đường Baring là hình ảnh của một căn nhà tan hoang bị phủ kín bởi lửa và tấm màn khói dày đặc đang bốc ngùn ngụt lên trời.
Giữa đống đổ nát đó hiện ra những kẻ cao lớn trong bộ quân phục xa lạ, đeo trên mặt những chiếc mặt nạ phòng độc vô hồn. Và trông kia, những khẩu súng đen ngòm đầy uy lực, như đã sẵn sàng để khai hỏa vào bất cứ thứ gì chuyển động.
Là quân đội đó sao ? – anh thắc mắc. Sao họ lại đến chỗ này ?
Trước mặt chúng là một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi đang lê lết trên mặt nhựa đường, trong bộ váy xơ xác bị phủ kín bởi bụi đất. Từ những gì anh đang được thấy, có lẽ cô ta là người sống sót sau vụ nổ khi nãy. Nhưng trong khi Sam còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì hai tiếng súng vang lên, lạnh lùng. Người phụ nữ ú ớ vài tiếng rồi nằm bất động trên vũng máu của chính cô ta.
Sam cứng đờ người, chiêm nghiệm sự tàn khốc của cảnh tượng nơi trước mắt anh. Để rồi mãi đến một lúc sau anh mới nhận thấy rằng mình đã lọt vào tầm mắt của bọn người ấy.
Chúng không đến để cứu giúp những kẻ đang chết dần chết mòn như anh. Anh cho rằng mình thừa biết điều đó ngay từ giây phút đầu tiên chiêm ngưỡng sự tàn nhẫn tỏa ra ngùn ngụt như cơn xoáy lốc từ phong thái của lũ quân binh đó.
Không thể chần chừ được nữa – anh nghĩ, rồi xoay người lao thẳng lên hiên nhà.
<<Đứng lại !>> Một tên trong số chúng quát, kèm theo đó là tiếng súng vang lên đồng loạt. Chúng muốn giết tao. Không còn nhầm lẫn gì nữa, chúng muốn ghim đạn vào người tao bằng được. Phải trốn. Trốn ngay !
Vào đến phòng khách, anh không quên đóng chặt cửa, rồi tiến đến đưa tay giựt phăng tấm drap cách ly và chạy xộc lên gác. Lời mời gọi của bản năng đưa anh đến trước cửa phòng Katie.
"Johanna !" – anh đẩy mạnh cánh cửa và bước vào một cách vội vã.
"Chuyện gì vậy Sam ? Em nghe thấy tiếng nổ. Là quân đội phải không ?"
"Chúng muốn giết ta. Cần phải đi khỏi đây ngay bây giờ."
"Sao cơ ?"
"Thứ lỗi cho anh nhưng ta không có thời gian cho việc này. Em bế con và đợi anh ở cửa sau, anh sẽ xuống đó ngay. Nhớ, đứng yên đó, đừng đi đâu hết."
"Nhưng, Sammie…!"
"Đi mau đi." – anh hối thúc, trong khi đang lục lọi chiếc tủ com mốt.
"Ừ…ừm. Đi nào con !"
"Đi đâu vậy mẹ ?"
"Mau lên nào !"
Chứng minh thư, thẻ tín dụng, sáu trăm đô tiền mặt. Được rồi, đi thôi ! – anh tự nhủ mình sau khi đã kiểm tra xong tất tần tật các thứ vật dụng mà anh cho là thiết yếu.
Nhưng rồi anh khựng lại khi nhìn thấy chiếc rương nhỏ dưới đống quần áo cũ. Mất một hồi lâu để hai bán cầu não của anh tranh giành quyền hành động, và rồi anh đi đến quyết định là sẽ mang nó theo. Một khẩu súng.
Chợt anh nghe thấy tiếng đạp cửa rầm rầm dưới nhà. Mẹ kiếp – anh nghĩ, không kịp mất. Anh vội vàng cho tất cả thảy những thứ đồ đó vào một chiếc balô rồi trèo ra ngoài bằng đường cửa sổ.
"Sammie !"
"Bố !"
"Em và con hãy đi trước đi. Anh cần phải chấm dứt chuyện này !"
"Nhưng…như vậy thì nguy hiểm lắm…"
"Nếu không thì sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ bỏ mạng. Nghe anh đi, Johanna. Anh sẽ trở lại ngay thôi."
<<Nó kìa ! Bắn đi !>> Anh nghe thấy những gã hộ pháp man rợ đó quát lên. Những tiếng súng dồn dập như muốn cắn xé điên cuồng cái bầu không khí ảm đạm của nước Mỹ vào hai giờ sáng.
Chúng xả đạn một cách không thương tiếc về phía Sam. Bức vách sau lưng anh bị họng súng xé tang tành, lỗ chỗ. Tim đập loạn xạ, anh hối thúc Johanna.
"Chạy ra xe mau lên !"
Johanna nắm lấy tay Katie rồi bắt đầu chạy. Riêng Sam, anh đang chật vật dưới làn mưa đạn không ngớt phía sau. Anh bò trườn dưới mặt đất như một con vật tội nghiệp, trước khi một gã trong số toán lính quyết định đuổi theo. Hắn đập báng súng vào tấm vách rệu rạo, khiến nó sụp xuống và tung bụi mù mịt. Thấy hắn còn lò mò sau làn khói, ý định đầu tiên trong đầu Sam là phải hạ gã ngay nếu muốn trốn thoát. Anh lôi khẩu súng lục ra và hướng về tên lính đó, siết cò.
Mẹ kiếp ! Không có đạn ! – Sam hoảng hốt, nhìn như căm thù thứ sắt vụn trên tay anh. Và rồi khi thấy những ánh đèn laser đang dò dẫm đường đến với thân hình của anh, thứ ý chí sinh tồn ẩn sâu trong bộ não nay đã bùng nổ, khiến anh lồm cồm ngồi dậy và phóng đi nhanh nhất có thể.
Ba tên lính bất ngờ đến mức không kịp trở tay khi thấy anh lao vút qua bọn chúng và hướng thẳng đến cửa ra vào.
Johanna thắng xe cái kịch trước mặt anh, khi anh vừa mò được tới mặt đường nhẵn bóng.
"Anh lên xe mau !" – Nàng hối thúc trong lúc bật cửa xe.
Sam nhảy tót vào bên cửa hành khách, khuôn mặt lấm la lấm lét sau cuộc vật lộn với lũ người không mời mà tới. Johanna đạp ga và cho xe lao đi trên con phố vốn chẳng còn bình yên, vượt qua những căn nhà chìm trong lửa và khói.
Ở băng ghế sau, Katie ngồi đó sợ sệt, đôi mắt nhòe lệ. Sam quay lại định an ủi cô bé thì tầm mắt của anh bắt gặp một đốm sáng đỏ lòm nơi cửa hậu. Anh chồm tới, ôm chầm lấy cô bé và cuối gầm người.
"Cẩn thận !"
Từ phía sau, vô số đầu đạn bay đến, đập bôm bốp vào kính xe.
Chúng vẫn chưa chịu bỏ cuộc, và vẫn không thôi tuôn đạn xối xả về phía anh. Không cần biết rằng chúng chẳng mảy may có một cơ hội nào để đuổi kịp chiếc xe đang lao đi với vận tốc bốn mươi dặm một giờ này. Khi thấy đã đủ xa, Sam mới thở phào nhẹ nhõm. Cuộc rượt đuổi đã chấm dứt, và gia đình Harrington đã dành lấy thắng lợi đầy vẻ vang.
"Chúng ta đi đâu bây giờ, Sammie ?"
"Mấy giờ rồi ?"
"À…hai giờ rưỡi...sáng."
"Vẫn còn kịp. Chúng ta đến bến cảng thôi."
"Sao anh lại muốn đến đó ?"
"Nếu họ đang tổ chức di tản thì chỉ có thể là ở đó thôi. Anh đoán là vậy."
Mặt trăng trên cao, dõi theo chiếc xe SUV màu xám đục đang lăn bánh giữa đại lộ thênh thang. Ánh sáng mờ ảo đến từ bầu trời rọi lên khuôn mặt ngây thơ của Katie. Cô bé đã ngủ thiếp đi sau một phen kinh hãi. Lớp đệm ghế vẫn còn ướt đẫm nước mắt của cô bé. Ngồi bên Katie, Johanna nắm tay và xoa xoa lên mái tóc mượt mà đó, có chút ngậm ngùi không biết rồi mọi chuyện sẽ ra sao. Sam đã thay nàng vào ghế tài xế. Đôi mắt khô mỏi mệt phải căng ra nhìn đường. Đại lộ Springfield lúc này thật vắng lặng. Được gần mười dặm, Sam để ý thấy những chiếc xe bỏ không, nằm rải rác bên vệ đường. Một chiếc. Hai chiếc. Chúng cứ nhiều dần và trở nên dày đặc. Chuyện gì xảy ra vậy? Chúng như bị vứt đi một cách vội vã, tất cả vẫn còn để nguyên đèn. Chắc chỉ mới diễn ra đây thôi! - Nhưng anh vẫn không màng chuyện đó, điều quan trọng là sự an toàn của Katie và Johanna. Chiếc xe của anh lách nhẹ nhàng qua chốn hoang vu. Nhưng rồi, sự yên tĩnh của màn đêm lại một lần nữa bị khuấy động
Chân anh tự động đạp thắng ngay từ khoảnh khác đầu tiên nhìn thấy nó.
Phía xa xa là một hình dáng to lớn, lạ lẫm trong nước da xanh lét đến kỳ dị.
Xung quanh nó là những cái xác nát bét không ra hình người. Gã đang nắm gọn phần thân sau bị đứt lìa của một ai đó, khi chân gã đang dặm lên phần còn lại.
"Gì vậy Sam ??" – Johanna hốt hoảng khi chiếc xe đột ngột dừng lại.
"Johanna…Cuối xuống và giữ yên lặng hết mức có thể. Ngay bây giờ."
Anh nhắm mắt lại để cố thuyết phục mình rằng những gì anh vừa thấy chỉ đơn thuần là một thứ ảo ảnh vô nghĩa, nhưng ngay lập tức khẳng định đó đã bị bác bỏ bởi chính hiện thực. Là thật. Tất cả số máu chảy lênh láng trên mặt nhựa đường. Tất cả những cái xác biến dạng. Con quái vật sừng sững giữa đại lộ bị nhuộm đỏ. Chúng gây nên trong anh cảm tưởng về cánh cổng địa ngục. Những giai thoại hão huyền của bọn người cuồng tín đã phá vỡ mọi ranh giới, để rồi cười nhạo vào tư tưởng nông cạn của những kẻ mượn danh nghĩa nền văn minh tân tiến của thế kỷ 21 mà làm tấm bình phong che dấu nỗi hãi sợ khôn nguôi.
Không biết từ lúc nào mà anh bắt đầu thở dốc và nghe thấy tiếng tim mình đập mạnh trong lồng ngực. Không biết từ lúc nào mà trán anh mới xuất hiện những giọt mồ hôi lạnh và bộ não của anh mới ra sức phản bác cái niềm tin rằng khung cảnh trước mắt anh không gì hơn là một sự thật không thể chối cãi. Khối suy nghĩ mông lung ấy ngày một đè nặng lên Sam, và suýt chút nữa thì anh đã tự đánh vào mặt để kiểm chứng xem mình có đang mơ hay không.
Chó chết ! - Anh nghiến răng.
Lũ người đột biến, đoạn băng lúc nửa đêm. Không thể chối cãi được nữa. Toàn bộ đều là THẬT !
Cuộc đánh vật với suy nghĩ nhanh chóng bị gián đoạn khi anh cảm thấy rằng mình đã bị gã quỷ sứ kia phát giác. Có lẽ tiếng rít của bánh xe cọ sát với mặt đường đã khiến gã chú ý. Xe của Sam đã đi vào quá sâu - hậu quả từ cái tính nhanh nhẩu đoản của anh. Phải làm thế nào đây ? - Đầu óc anh rối bời. Nhưng rồi Johanna với tới, đặt tay lên vai anh.
"Nó chưa thấy ta đâu."
"V...vậy sao ?"
"Chúng ta...vẫn còn có thể trốn thoát được." Nàng nói "Hãy tắt đèn bên trong và từ từ ra khỏi xe, em sẽ bế Katie."
Nàng đang sợ. Đúng. Cũng như anh, nàng đang phải đối mặt với bức tường dày và cao mang tên nỗi kinh hoàng. Trên khóe mắt của nàng là những giọt lệ đang được nàng níu giữ lại để không phải lăn dài xuống má. Khối áp lực tâm lý ấy có thể đổ xuống đầu nàng bất cứ lúc nào. Nhưng dù anh muốn khuyên nàng đừng nên nghĩ ngợi gì nữa thì chất giọng đầy kiên định của nàng cũng khiến anh phải đáp lại nàng bằng một cái gật đầu.
Kịch. – Sam nhấn chiếc công tắc đèn. Cùng lúc, gã khổng lồ nọ ngẩn đầu nhìn quanh như đã nghe thấy. Đôi mắt hắn điên dại, thân bê bết máu với những vết thương cắt xén dị hợm. Sam và Johanna như bị đứng hình, dõi theo từng động tĩnh của hắn. Không có gì cả. Hắn thở một cách khò khè, sau đó hít một hơi dài và gào thét.
Tiếng rền vừa dứt, từ trong một con hẻm lao vút ra một vật gì đó. Nó đập vào mui một chiếc xe tải, rồi rơi xuống ngay chỗ con quái vật.
Đột nhiên, phát ra một thứ ánh sáng chói lóa, át đi ánh đèn đường mờ nhạt. Kèm theo đó là thứ âm thanh điếng tai văng vẳng trong đầu. Johanna và Sam, cũng như tên phù nề đứng giữa đường kia, bị thứ ánh sáng đó làm cho tê dại.
<<Vulture 1 ! Vô hiệu hóa mục tiêu !>> - Trong lúc đấu tranh với tiếng rít kéo dài ở tai, Sam nghe thấy một mệnh lệnh.
Một giây sau đó, anh chỉ còn nghe thấy tiếng súng.
Cơn mưa đạn ấy nhanh chóng vây lấy tai anh, gặm nhấm ý thức của anh, và lưu lại trong đầu anh một âm vang bất tận.
Píp…píp…!
Anh chợt giật mình tỉnh giấc. Chiếc đồng hồ đeo tay báo năm giờ rưỡi chiều.
[/spoil]
Sau gần một tháng rưỡi delay, cuối cùng cũng có hàng.
Do bí nội dung nên part này có thể hơi bị dở (hoặc dở tệ) T_T Mong ae lượng thứ.